Lộ Lộc "ừm" một tiếng, đi xuống đất tìm kiếm quần áo.
Tạ Tranh dựa người vào tường, th* d*c vô cùng kìm nén nhìn hành động của Lộ Lộc, làn da màu lúa mạch nhạt toát ra vẻ khỏe khoắn và ngọt ngào trong căn phòng mờ tối.
Nhìn Lộ Lộc tìm mãi không thấy, Tạ Tranh cười khẽ nhắc nhở: "Túi bên phải."
Kể từ khi tự mình trải nghiệm cái kiến thức lạnh lùng rằng alpha cũng có thể mang thai, Tạ Tranh cũng không dám không kiêng kị gì như trước nữa, luôn mang theo bao cao su bên mình, đề phòng trường hợp cần thiết.
Ngón tay Tạ Tranh đặt hờ lên khóa thắt lưng của mình, gảy nhẹ từng cái một, phát ra tiếng kim loại va chạm thanh thúy, đến khi Lộ Lộc quay lại, Tạ Tranh liền giữ lấy gáy của cậu, tiếp tục nụ hôn còn đang dang dở.
Lộ Lộc gần như đã biết hết mọi sở thích của Tạ Tranh, cậu cắn vai Tạ Tranh với một chút lực, quả nhiên nghe thấy Tạ Tranh phát ra âm thanh vô cùng dễ chịu từ cổ họng.
Môi trường nhà nghỉ thực sự quá tệ, Tạ Tranh không muốn chạm vào giường, sau khi c** q**n áo cũng không muốn dựa vào tường nữa, vì vậy chỗ dựa duy nhất trở thành Lộ Lộc, anh dùng lực dựa vào người Lộ Lộc, nhưng cũng vì thế mà nảy sinh vấn đề mới.
"Đệch, con Nai đần này, đệch!" Tạ Tranh gần như muốn nôn khan: "Em nhẹ tay một chút coi!"
Lộ Lộc cụp mắt nhìn xuống.
Tạ Tranh cũng nhìn theo ánh mắt của Lộ Lộc, nhìn thấy bụng dưới của mình đang co thắt, hình dáng bên dưới cơ bụng như ẩn như hiện.
Lộ Lộc ôm anh chặt hơn một chút, hình dáng đó từ từ di chuyển, Tạ Tranh có cảm giác mình bị "cạy mở".
"A…" Tạ Tranh hoàn toàn không nói nên lời, gục đầu lên vai Lộ Lộc, những giọt nước mắt sinh lý làm ướt một mảng nhỏ vải trên vai cậu.
Mãi một lúc sau Tạ Tranh mới lấy lại được tinh thần.
"Đồ khốn," Tạ Tranh có vẻ mặt âm trầm, nhưng vì giọng khàn đặc nên thiếu đi rất nhiều uy lực: "Mả mẹ nhà mày… phản trời rồi…"
Tay Lộ Lộc ấn nhẹ lên bụng dưới Tạ Tranh, cậu hỏi: "Không thích à?"
"… Đau chết đi được." Tạ Tranh nói: "Cũng yêu chết đi được."
Lộ Lộc cười khẽ.
Xong xuôi Lộ Lộc đi tắm, Tạ Tranh ngồi yên tại chỗ nghỉ ngơi phải đến hai mươi phút.
Không phải thể lực anh giảm sút, mà thực sự cách làm này quá tốn thể lực. Không biết từ khi nào, Lộ Lộc bắt đầu thích kiểu làm chậm rãi nhưng sâu sắc, vừa sướng vừa hành hạ người này.
Khi Tạ Tranh hút đến điếu thuốc thứ hai, anh nghe thấy Lộ Lộc khẽ gọi từ phòng tắm.
"Sao thế?"
Bóng người trong phòng tắm chớp lắc lư, rồi cánh cửa kính mờ được mở ra.
Đầu Lộ Lộc vẫn còn bọt xà phòng, cậu tố cáo với Tạ Tranh: "Nước đột nhiên lạnh ngắt."
Nước nóng lạnh thay đổi đột ngột cũng là một trong những "đặc sản" của nhà nghỉ giá rẻ, trước đây Tạ Tranh cũng không ít lần bị bỏng. Anh cười: "Chắc là có người khác đang tắm. Đợi thêm chút đi."
Thế là Lộ Lộc quấn khăn tắm, đội bọt đứng ở cửa phòng tắm làm người rơm.
Đợi thêm một lát, người rơm chui lại vào phòng tắm, nâng giọng nói với Tạ Tranh: "Nước ổn rồi."
Tạ Tranh đáp lại từ bên ngoài.
Môi trường phòng tắm hơi tệ, vòi hoa sen và bồn cầu không có vách ngăn, nước bắn tung tóe làm ướt cả căn phòng. Lộ Lộc nhanh chóng tắm xong, mặc quần vào, cầm vòi hoa sen bắt đầu dọn dẹp, cố gắng để Tạ Tranh thoải mái hơn một chút khi anh vào tắm.
Đang bận rộn trước sau, cửa phòng tắm bị mở ra, Tạ Tranh bước vào.
Vẻ mặt Tạ Tranh tươi cười, nhưng ánh mắt hơi trầm xuống, Lộ Lộc rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác, đoán rằng Tạ Tranh có lẽ đã gặp chuyện không vừa ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!