Tạ Tranh nghiêng đầu nhìn Lộ Lộc một cái: "Sao thế, ai giẫm phải đuôi em rồi?"
"…" Lộ Lộc hỏi Tạ Tranh: "Sao tự dưng chú lại cảm thấy như vậy?"
Tạ Tranh hỏi: "Chẳng lẽ không giống à?"
Lộ Lộc đưa tay lên, giữ lấy bàn tay Tạ Tranh đang nhẹ nhàng xoa xoa đầu mình, những ngón tay thon dài siết lấy cổ tay săn chắc của Tạ Tranh, dùng lực có chút mạnh.
Lộ Lộc áp tay Tạ Tranh lên khuôn mặt của mình, Tạ Tranh có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của alpha trẻ tuổi phả lên mu bàn tay của mình. Trong bóng tối, lồng ngực Lộ Lộc phập phồng dữ dội, cậu hỏi lại: "Sao chú lại cảm thấy như vậy? Chú Tạ, chú—"
Tạ Tranh: "Con cái đều đã có rồi, tôi còn đến nhà của em chúc Tết, tại sao lại không giống?"
Lồng ngực Lộ Lộc phập phồng càng mạnh hơn một chút.
Câu hỏi của cậu hiển nhiên có rất nhiều câu trả lời, và câu trả lời của Tạ Tranh cũng không nghi ngờ gì là phù hợp nhất với tình huống hiện tại.
Lộ Lộc biết mình muốn nghe điều gì, điều duy nhất cậu muốn nghe chỉ là một câu nói đơn giản, ba chữ hoặc bốn chữ đó.
Lộ Lộc biết mình không nên tiếp tục truy vấn, nhưng cậu lại luôn cảm thấy có chút không cam lòng. Có lẽ vì ngón tay Tạ Tranh xoa nhẹ thái dương cậu quá đỗi dịu dàng, khiến Lộ Lộc không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Cậu cong khóe môi lên cười một chút: "Có phải chú đột nhiên cảm thấy em đặc biệt đẹp trai, thấy cứ thế này tiếp diễn cũng rất tốt phải không? Ừm… nhưng mọi người chẳng phải nói, ý thức là mẹ của tư tưởng sao? Có suy nghĩ như vậy, liệu có phải bản thân suy nghĩ đó vốn dĩ đã, đã tồn tại vì một nguyên nhân nào đó rồi không?"
Giọng điệu của Lộ Lộc vô cùng thoải mái và hoạt bát, giống như một đứa trẻ lanh lợi đang xin phần hưởng từ người lớn, nhưng bàn tay nắm cổ tay Tạ Tranh lại siết càng lúc càng chặt.
Ý thức mẹ, ý thức cha là cái quái gì?
Tạ Tranh lật tay giữ lấy cổ tay của Lộ Lộc, vừa dở khóc dở cười vừa khóe miệng giật giật: "Nửa đêm nửa hôm không ngủ lại bắt đầu giác ngộ đạo lý rồi hả, nhà triết học vĩ đại?"
Lời anh vừa dứt, từ chiếc giường nhỏ truyền đến tiếng khóc như mèo con của Tạ Tích.
Lộ Lộc lập tức lật người ngồi dậy.
Tạ Tích giờ đã lớn hơn một chút, nhưng vẫn cần bú sữa mỗi năm sáu tiếng một lần; bây giờ đúng lúc cho cậu bé ăn, Lộ Lộc cầm bình sữa đã được ủ ấm sẵn bên cạnh, bế Tạ Tích vào lòng cho ăn.
Quả nhiên Tạ Tích ngậm được sữa thì không r*n r* nữa, sau khi m*t hết nửa bình sữa nhỏ, cậu bé nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt vạt áo trước ngực Lộ Lộc.
Lộ Lộc ngẩn người dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc vào má Tạ Tích, tự lẩm bẩm một mình: "Khi nào con mới biết nói đây? Khi nào con gọi được ba đây?"
Lần đầu tiên Tạ Tranh nhận ra hành động cho con bú này thực ra cũng rất có sức hút, chỉ là anh hiện vẫn đang trong giai đoạn kiêng khem theo quy định nghiêm ngặt của bác sĩ, Tạ Tranh "chậc" một tiếng, cong ngón trỏ lên cắn mạnh bằng răng nanh, cảm giác đau đớn cuối cùng cũng khiến Tạ Tranh cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Tính cả ngày hôm nay, Tạ Tranh đã ở nhà Lộ Lộc được ba ngày.
Đến ngày thứ ba, Lộ Lộc khai giảng trở lại trường báo danh.
Tạ Tranh đưa cậu trở lại trường, Lộ Lộc cúi xuống hôn một cái lên má Tạ Tích, rồi mới xuống xe.
Hiện giờ cậu đã là sinh viên năm ba học kỳ hai, các bạn cùng lớp đều đã quyết định sẽ ôn thi thạc sĩ hay đi làm.
Những người chọn đi làm phần lớn đã tìm được chỗ thực tập, những người sớm hơn đã bắt đầu đi làm từ kỳ nghỉ đông; những người chọn thi thạc sĩ thì đã bắt đầu xem tài liệu và làm đề.
Nhưng cho dù chọn con đường nào, bọn họ cũng đã ít có cơ hội gặp gỡ nhau.
Cũng chính vì vậy, nhân dịp khai giảng mọi người đều có mặt đông đủ, Tống Thanh Viễn đã đặt một phòng riêng trong nhà hàng để mọi người tụ họp.
Chuyên ngành điêu khắc chỉ có tổng cộng 9 người, nhưng vì Tống Thanh Viễn còn dẫn dắt điêu khắc các khóa khác và các chuyên ngành khác đến, cộng thêm bạn bè mà các sinh viên quen biết ở các chuyên ngành khác, cuối cùng số người đến dự bữa tiệc lên đến 42 người.
Lộ Lộc báo danh xong mới đến, coi như là đến khá muộn, trong phòng riêng đã có không ít người.
Thôi Tùng Bách gọi cậu: "Đến đây, ngồi đây này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!