Mạnh Hải Anh và Tạ Tiến Đức đứng ở cửa đón Tạ Tranh.
Hai người nhìn chằm chằm vào Tạ Tích trong vòng tay Tạ Tranh, vẻ mặt có chút đờ đẫn.
Cuối cùng là Tạ Tiến Đức là người mở lời trước: "Đứa trẻ này trông giống hệt Tạ Tranh hồi nhỏ."
Tạ Tranh nghe vậy thì đưa mắt liếc nhìn Tạ Tích.
Mấy ngày nay thằng bé đã lớn hơn nhiều, không còn đỏ như lúc mới sinh, làn da trắng trẻo, ngũ quan cũng trở nên rõ nét hơn.
Bất cứ ai nhìn thấy Tạ Tranh và Tạ Tích đều có thể dễ dàng nhận ra hai người này chắc chắn có quan hệ huyết thống, đôi mắt như đúc ra từ một khuôn.
Nhưng cũng có những điểm không giống, miệng Tạ Tích lại giống Lộ Lộc hơn, dường như trời sinh đã mang theo ý cười.
Quả nhiên bà Mạnh cũng phát hiện ra điểm này: "Miệng thì không giống. Khóe miệng Tạ Tranh hơi trễ xuống, lại quá mỏng, khóe miệng Tiểu Tích thì cong lên."
Bà hỏi Tạ Tranh: "Phải chăng miệng giống mẹ hơn?"
Tạ Tranh nhếch khóe môi cười cười: "Có lẽ vậy?"
Bà Mạnh lắc đầu: "Đã làm cha rồi, vẫn không đứng đắn."
Bà đưa một ngón tay lắc lư trước mắt Tạ Tích. Đôi mắt đen láy như quả nho của Tạ Tích liền di chuyển theo ngón tay của bà, độ cong khóe miệng cũng lớn hơn một chút.
Tính cách của Tạ Tích được cả bảo mẫu khen ngợi. Ăn no thì ngủ, ngủ dậy thì ngơ ngác, chọc là cười, bình thường ít khi khóc, dù có khóc thì cũng chỉ là những tiếng hừ hừ rất nhỏ.
Chỉ cần như vậy, Tạ Tích đã chinh phục được Mạnh Hải Anh và Tạ Tiến Đức, Tạ Tranh nhờ con mà quý, kéo theo đãi ngộ trong nhà cũng tốt hơn trước rất nhiều.
Tối đến, Tạ Tranh cho Tạ Tích ăn sữa bột, nhưng thằng bé lại không chịu đi ngủ, mở to hai mắt nhìn Tạ Tranh như sắp khóc nhưng lại không khóc.
Tạ Tranh vỗ đến mỏi cả tay, cuối cùng không còn kiên nhẫn, liền nhắn tin cho Lộ Lộc.
[Tạ]: Bạn học Nai nhỏ
[Deer]: Dạ
Tạ Tranh dùng sức ấn mạnh bàn phím, lên án: Nó không ngủ
Sau khi xác nhận Tạ Tích đã ăn no uống đủ và tâm trạng ổn định, Lộ Lộc nói: Có phải vì em luôn kể chuyện trước khi ngủ cho bé con không? Hôm nay không nghe được nên không ngủ?
Lộ Lộc kể chuyện trước khi ngủ cho Tạ Tích, chuyện này Tạ Tranh mới biết lần đầu.
Anh hỏi: Kể chuyện gì?
Khung trò chuyện của Lộ Lộc liên tục hiển thị chữ "Đối phương đang nói…", sau một lúc chờ đợi, Tạ Tranh nhận được một tin nhắn thoại dài một phút của Lộ Lộc.
Tạ Tranh chỉnh nhỏ âm lượng điện thoại, mở tin nhắn thoại.
Giọng Lộ Lộc nghe như đang chui ở trong chăn, có chút nghèn nghẹn, quả thực là đang kể chuyện, chuyện về hoa nhỏ, cây nhỏ, cỏ nhỏ, cuối cùng mọi người cùng nhau sống một cuộc sống hạnh phúc.
Tạ Tích nghe xong liền nhắm mắt lại, Tạ Tranh vừa định đứng dậy, lại nghe thấy giọng Lộ Lộc truyền đến từ điện thoại.
Cậu nhẹ nhàng nói: "Bé con, bé con kỳ tích. Con lớn lên trong tình yêu của hai người ba."
**
Tạ Tranh ăn Tết ở nhà, ngày mùng 1 Tết, không ít bạn bè, người thân mang quà đến chúc Tết.
Khi Tạ Lý đến, Tạ Tranh đang gọi điện thoại cho ông chủ công ty mới hợp tác, nói những lời xã giao khách sáo. Tạ Lý cẩn thận cúi xuống trước mặt Tạ Tích, nhìn thằng bé bằng ánh mắt như nhìn gấu trúc lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!