Chương 34: (Vô Đề)

Tối hôm đó, Tạ Tranh xuất viện.

Mặc dù bảo mẫu là một người có kinh nghiệm phong phú và hiếm khi nghi ngờ quan điểm của khách hàng, nhưng bà vẫn bị quyết định "xuất viện đêm nay" của Tạ Tranh làm cho sốc.

Ngày thứ hai sau sinh, đã muốn xuất viện.

Giường bệnh viện không làm sao, điều kiện cũng không thiếu, tại sao không nghỉ ngơi thêm vài ngày?

Sự lo lắng của bà hiện rõ trên khuôn mặt. Tạ Tranh liếc nhìn bà, nhếch khóe môi, không nói gì.

Anh thực sự không thích bộ đồ bệnh nhân màu xanh trắng này, nó luôn khiến anh nhớ đến mọi chuyện đã xảy ra trong căn phòng bệnh chật hẹp và tối tăm đó.

Lộ Lộc biết điều này, cậu đã biết từ ngày đầu tiên anh nhập viện, khi nhìn thấy bộ đồ bệnh nhân, nhưng alpha trẻ tuổi không nói gì, điều này khiến Tạ Tranh rất hài lòng.

Khi bước chân ra khỏi bệnh viện, rõ ràng vẫn là chạng vạng, nhưng trời đã tối hoàn toàn. Không khí có chút lạnh cắt da cắt thịt, vừa nhìn đã biết sắp có tuyết rơi.

Lão Điền đang đợi ở bãi dừng xe, nhìn thấy Tạ Tích được bọc thành một cục lông xù trong vòng tay Lộ Lộc, rồi nhìn Lộ Lộc, vẻ mặt có ý muốn nói nhưng lại thôi.

Cuối cùng anh ta nhẹ giọng nói với Lộ Lộc: "Cậu bé. Đừng khó chịu. Tôi theo anh Tạ lâu như vậy, còn chưa thấy mặt mẹ của đứa trẻ là ai, anh ấy vẫn thích cậu nhất, cậu cứ yên tâm đi."

Lão Điền còn tưởng Tạ Tranh lại có người khác bên ngoài, hoàn toàn không hề nghĩ đến cục nhỏ này là do Tạ Tranh sinh ra, mặc dù Tạ Tranh không có ý định giấu giếm.

Lộ Lộc suy nghĩ, bây giờ cậu có hình tượng gì trong mắt Lão Điền? Một người tình nhỏ được cưng chiều, gần như có thể gọi là chính cung, nhưng lại bị Tạ Tranh phản bội một cách vô tình?

Lộ Lộc nhịn đi nhịn lại, cuối cùng cắn môi không để mình bật cười thành tiếng.

Lại nghĩ, Tạ Tranh thích cậu nhất? Hóa ra Lão Điền nghĩ như vậy. Tốt quá, bởi vì cậu cũng thích Tạ Tranh nhất.

Hơi ấm trong xe bật rất mạnh, Tạ Tích híp mắt buồn ngủ, Lộ Lộc đặt thằng bé lên đùi mình, đặt tay Tạ Tích vào lòng bàn tay mình: "Sao lại nhỏ thế này? Còn chưa bằng móng vuốt mèo nữa?"

Giọng Lộ Lộc tràn ngập một bầu không khí ấm áp. Tạ Tranh híp mắt, đột nhiên đưa tay, ấn khóe mắt Tạ Tích làm một khuôn mặt quỷ.

Lộ Lộc: "…………"

Tạ Tranh vui vẻ: "Ha ha."

Khi xuống xe, tuyết đã bắt đầu rơi. Từng bông tuyết lớn, chậm rãi rơi từ trên trời xuống.

Lộ Lộc đặt Tạ Tích đã ngủ vào nôi, cúi đầu hôn lên má thằng bé, khi đứng thẳng dậy thì thấy Tạ Tranh đang nhìn mình, liền áp sát lại, hôn lên mặt Tạ Tranh một cái.

Lộ Lộc chuẩn bị rời đi, Tạ Tranh bóp cằm cậu, từ từ ngậm lấy đôi môi Lộ Lộc, rồi mở miệng, để đầu lưỡi Lộ Lộc tiến vào khoang miệng ấm áp của mình. Lưỡi của hai người từ từ cọ xát, mang một chút màu sắc ấm áp, giống như sự âu yếm lẫn nhau giữa những người yêu, nhưng không mang theo chút d*c v*ng nào.

Trong khoảnh khắc dịu dàng này, Tạ Tranh đã nghĩ, mình thực sự đã làm cha rồi sao? Cho cái thứ còn chưa lớn bằng con mèo này ư? Đệch, thật là thú vị.

Khoảng một tuần sau khi xuất viện, cơ thể Tạ Tranh về cơ bản đã hồi phục, cũng có thể bắt đầu tập gym nhẹ.

Hôm đó Tạ Tranh đến công ty họp cuộc họp cuối cùng trước kỳ nghỉ cho nhân viên. Khi ra khỏi công ty, anh mở lịch ra, nhìn chằm chằm một lúc lâu.

Anh vốn dĩ không định về nhà ăn Tết năm nay, nhưng ngày sinh của anh lại sớm hơn dự kiến gần một tuần, vừa kịp thời gian dưỡng sức trước Tết.

Tạ Tranh suy nghĩ một chút, mở WeChat, tìm đến chỗ đăng trạng thái.

Album ảnh của anh lộn xộn đủ thứ, trong các tài liệu báo cáo lẫn lộn vài tấm ảnh của Lộ Lộc và những em bé đỏ hỏn.

Tạ Tranh chọn lựa một lúc trong số những bức ảnh em bé đỏ hỏn đó, cuối cùng vẫn cảm thấy lần đầu ra mắt của con trai mình không thể quá tùy tiện. Anh tìm Lộ Lộc: Gửi cho tôi vài tấm ảnh của Tạ Tích.

Không lâu sau, Tạ Tranh nhận được một loạt ảnh tấn công từ Lộ Lộc.

So với những bức ảnh anh tiện tay chụp, những bức ảnh Lộ Lộc chụp quả thực đẹp hơn nhiều, không quá đỏ cũng không quá mờ, em bé trong ảnh có đôi mắt đen láy, cong cong rất đáng yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!