Khi Tạ Tranh quay về, anh ghé qua hiệu thuốc một chuyến.
Anh luôn dùng loại ống tiêm cho bản thân. Sau khi lượn một vòng quanh kệ hàng, anh mới biết bây giờ các loại thuốc ức chế đã trở nên đa dạng đến vậy.
Không chỉ có dạng miếng dán, dạng uống, mà còn được làm thành đủ hình dạng và mùi hương khác nhau.
Tạ Tranh có chút ác ý chọn cho Lộ Lộ Lộcại miếng dán ức chế hình cánh hoa màu hồng. Khi đến quầy thanh toán, anh tiện tay lấy thêm hai hộp bao cao su.
Nghĩ nghĩ một lát, anh lấy thêm hai hộp nữa.
Nghĩ thêm một chút nữa, anh lại lấy thêm hai hộp nữa.
Ra khỏi tiệm thuốc, Tạ Tranh lại nghĩ với tình trạng hiện tại của Lộ Lộc chắc không nấu ăn được, nên tìm một nhà hàng đóng gói thức ăn mang đi.
Khi xách đầy tay đồ đạc trở lại xe, Tạ Tranh mặt nặng mày nhẹ cắn viên kẹo m*t trong miệng kêu răng rắc.
Anh là một tổng giám đốc, một tổng giám đốc đấy.
Toàn làm những công việc đệch như chạy vặt.
Anh là một tổng giám đốc như thế này cơ mà.
Về đến nhà, Lộ Lộc vẫn còn cuộn tròn trên giường. Miếng dán ức chế đã hết, trong phòng toàn là pheromone hương bưởi đậm đặc. Tạ Tranh hắt hơi một cái, kéo cổ áo Lộ Lộc ra, dán miếng dán ức chế hình cánh hoa màu hồng đó lên cho cậu.
Tạ Tranh còn chưa kịp cởi áo khoác ngoài, đã bị Lộ Lộc kéo vào tổ. Đôi môi khô nóng của alpha trẻ tuổi hôn lên môi Tạ Tranh từng chút một, rồi vùi đầu vào hõm cổ Tạ Tranh để ngửi ngửi.
Hơi thở của Lộ Lộc làm Tạ Tranh có chút nhột. Anh đẩy cái đầu xù lông đó ra: "Dậy."
"Mùi nho, mùi hồng trà, cả mùi sữa nữa." Lộ Lộc hỏi: "Hôm nay chú đi đâu vậy?"
Tạ Tranh cười trêu cậu: "Đi chọn người tình mới."
Lộ Lộc cười rầu rĩ, ch**c l*** *m **t l**m dọc theo cổ Tạ Tranh ra phía sau, răng rơi xuống sau gáy Tạ Tranh, hơi mở ra đóng vào, như sắp cắn nhưng lại không cắn.
Tạ Tranh có thể cảm nhận rõ ràng rằng ý thức của Lộ Lộc đã bị kỳ mẫn cảm giày vò đến mức có phần mơ hồ, có cảm giác lúc này mà hỏi mật khẩu thẻ ngân hàng là bao nhiêu cậu cũng sẽ nói ra hết.
Tạ Tranh bóp cằm Lộ Lộc: "Nào, nói với tôi, "Em là Nai Ngốc.""
Lộ Lộc lặp lại: "Em là Nai Ngốc."
Tạ Tranh: "Em là đồ đần."
"Em là đồ ngốc."
"Em sẽ vĩnh viễn nghe lời chú."
Lộ Lộc: "Em sẽ vĩnh viễn nghe lời chú. Vĩnh viễn."
"Sao lại tự thêm từ vào rồi?" Tạ Tranh cười xấu xa: "Tiếp tục, ừm… lần này nói "Em thích chú nhất.""
Lộ Lộc: "…"
Lộ Lộc vừa rồi còn học vẹt rất nghiêm túc, giờ lại lắc đầu: "Không nói."
Tạ Tranh: "Không nói thì trừ lương."
Lộ Lộc: "Không nói."
Tạ Tranh: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!