Lần này Tạ Tranh đến Lâm Uyên là công khai.
Đã thuê tầng lầu, đã treo biển công ty, căn hộ cũng đã mua trước.
Nơi ở nằm ở khu vực mới phát triển, gần công ty, chỉ là dân cư có phần thưa thớt, muốn đi đâu cũng phải lái xe ít nhất một giờ đồng hồ.
Lão Điền chưa đến, Tạ Tranh gọi một chiếc taxi đi đến chỗ ở mới. Vừa lên xe, tài xế đã hắt hơi liên tục.
Tạ Tranh theo phản xạ nghĩ rằng tài xế bị mùi tiêu của mình làm cho khó chịu, nhưng khi mùi hỗn tạp vương vấn trên chóp mũi dần tan đi, Tạ Tranh ngửi thấy mùi bưởi trên người Lộ Lộc.
Không tươi mát như bình thường, có chút bén nhọn.
"Kỳ mẫn cảm?"
Lộ Lộc giơ tay ngửi ống tay áo của mình: "Có lẽ? Rõ ràng lắm ạ? Em vẫn chưa cảm thấy gì."
Cậu đưa tay tìm kiếm trong túi áo túi quần một lúc lâu, tìm được miếng dán ức chế dán lên sau tai. Tạ Tranh nghĩ đến kỳ mẫn cảm của mình. Kỳ mẫn cảm của anh luôn rất đúng giờ, từ sau khi phân hóa là nửa năm một lần không sai lệch, nhưng vì mang thai nên kỳ mẫn cảm lần này đã dừng lại.
Một giờ sau, taxi đến nơi ở mới của Tạ Tranh.
Tạ Tranh khoác áo ngoài trên cánh tay, đi một vòng qua mấy gian phòng một lượt.
Trợ lý đã cho người dọn dẹp từ trước, sạch sẽ là điều đương nhiên. Nhưng so với nơi ở của Tạ Tranh ở Thần An thì vẫn kém hơn nhiều – phòng gym thiếu dụng cụ, chỗ dừng xe trong gara cũng ít hơn.
Bốn tháng tiếp theo anh sẽ sống ở đây, sống trong căn hộ mà anh mua ở Lâm Uyên vào thời điểm giá nhà cao nhất trong gần mười năm qua, một căn hộ mà ai biết chuyện cũng nghĩ anh có vấn đề về đầu óc, cho đến khi cục mờ kia ra đời.
Từ kỳ mẫn cảm đến nơi ở mới, cục mờ đã thành hình người đó mang đến không ít thay đổi cho cuộc sống của anh, có tốt có xấu, cũng khá thú vị.
Chiều tối, Lộ Lộc đội mưa đi mua thức ăn ở gần đó. Tạ Tranh còn nghĩ cậu sẽ tiếp tục làm những món ăn nhai như giấy A4 không mùi vị cho mình, không ngờ tay nghề của Lộ Lộc đã tiến bộ rất nhiều, thức ăn và canh đều rất ngon.
Ăn cơm xong, Tạ Tranh ôm laptop dựa vào ghế sofa, vừa nghe TV vừa xem báo cáo. Mưa lại nặng hạt hơn, rơi lách tách trên cửa sổ. Tạ Tranh dần dần cảm thấy buồn ngủ, không biết từ lúc nào đã nhắm mắt lại.
Lộ Lộc ngồi trên ghế sofa đối diện Tạ Tranh, lướt mạng xã hội nghiên cứu xem làm thế nào để sấy tóc và tạo kiểu tóc. Đến khi cậu bơi ra khỏi đại dương kiến thức mới phát hiện Tạ Tranh đã ngủ.
Cậu nhẹ nhàng đi lấy một chiếc chăn đắp lên người Tạ Tranh, nghe thấy tiếng đối thoại của diễn viên từ TV phía sau truyền đến:
"Chúng ta thế này thật giống vợ chồng nhỉ."
"Ai là vợ chồng với anh?"
"Em nhìn xem, em là vợ, anh là chồng."
"Vợ chồng cái gì, tôi là bố của anh, đồ khốn."
Lộ Lộc: "…………"
Đây là phim truyền hình gì vậy? Lời thoại cũng mạnh mẽ thật đấy.
Cậu cầm điều khiển từ xa chỉnh nhỏ âm lượng TV.
Không ngờ TV vừa nhỏ tiếng, Tạ Tranh lập tức tỉnh dậy, bất mãn nói: "Tôi còn đang xem mà."
Lộ Lộc không nhịn được, bật cười thành tiếng: "Bà nội em cũng hay nói thế, thật ra người đã ngáy khò khò rồi."
Tạ Tranh cười như không cười nhìn cậu: "Ồ, em nghĩ ông đây già rồi."
"Đâu có," Lộ Lộc ngoan ngoãn nhếch khóe môi: "Là em quá trẻ thôi."
Sáng sớm mai Tạ Tranh còn phải đến chi nhánh công ty, nhưng chính vì ngủ một lát như vậy, đêm nay anh lại đặc biệt tỉnh táo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!