Lộ Lộc không chút do dự mà đưa ra câu trả lời của mình.
Cậu hôn Tạ Tranh triền miên. Tạ Tranh có thể nghe thấy tiếng hít thở bằng mũi của cậu hòa lẫn với tiếng rên khe khẽ của mình. Trong suốt quá trình đó, tay Lộ Lộc luôn nhẹ nhàng đặt trên phần bụng nhô lên của Tạ Tranh, mang lại cảm giác ấm áp.
Pheromone hương bưởi từ từ bao bọc lấy Tạ Tranh, len lỏi vào cơ thể qua tuyến thể bên ngoài không tồn tại ở sau gáy và mọi ngóc ngách của làn da.
Khoảng thời gian này, Tạ Tranh cũng bắt đầu có những phản ứng mang thai rõ rệt hơn, nôn khan, buồn nôn, đau lưng.
Nhưng so với giai đoạn sau khi phân hóa, những khó chịu này chẳng thấm vào đâu, Tạ Tranh vẫn có thể làm công việc và làm việc riêng như bình thường.
Lúc này, pheromone của Lộ Lộc vây xung quanh, an ủi anh. Tạ Tranh cảm nhận được sự yên bình đã lâu không có. Cũng chính lúc này, Tạ Tranh mới nhận ra, khoảng thời gian vừa qua mình quả thực không hề dễ chịu chút nào.
Giống như trước khi thuốc giảm đau có tác dụng, rất nhiều người không biết mình đang phải chịu đựng cơn đau.
Tạ Tranh nhắm hờ hai mắt lại, vật phía dưới ngay lập tức trở nên nóng bỏng.
Anh nhấc chân vắt qua người Lộ Lộc, cười cười tháo cà vạt quàng lên cổ cậu.
Cân nhắc đến cơ thể của Tạ Tranh, Lộ Lộc không dám có động tác quá mạnh, chỉ nhẹ nhàng lắc lư, nhưng điều này ngược lại càng khiến người ta khó chịu hơn. Tạ Tranh chạm trán mình vào trán của Lộ Lộc: "Bảo bối… em chưa ăn cơm à…"
Lộ Lộc cũng không dễ chịu gì, trán cậu đã lấm tấm mồ hôi, nhẹ giọng dỗ dành: "Chú đừng vội."
Cứ như vậy qua lại vài lần, Tạ Tranh cảm thấy mình sắp phát điên vì bị tra tấn rồi. Anh th* d*c vài hơi, ghé vào tai Lộ Lộc cắn nhẹ: "Bé Nai, chú yêu em, yêu em nhất, hửm?"
Hơi thở của Tạ Tranh nhẹ nhàng phả vào tai, giọng nói rất trầm rất khẽ, giống như lời thì thầm của người tình.
…Những lời nói trên giường đều là không tính.
…Thực ra Tạ Tranh không yêu mày.
…Đừng tin là thật, đừng tin là thật, tuyệt đối đừng tin là thật.
…Cũng đừng nói những lời làm mất hứng.
Lộ Lộc cảm thấy có một thứ gì đó ấm áp và ẩm ướt đang phình to trong lồng ngực của mình, càng lúc càng nóng bỏng, càng lúc càng ẩm ướt. Cậu cắn mạnh vào xương quai xanh của Tạ Tranh một cái, rồi nghe thấy tiếng Tạ Tranh hít vào đầy thỏa mãn.
Cảm xúc ẩm ướt, nóng bỏng đó cuối cùng cũng đột phá ra khỏi cơ thể Lộ Lộc. Lộ Lộc không kiểm soát được bản thân nói: "Em yêu chú."
Đột nhiên, động tác và âm thanh của Tạ Tranh đều dừng lại.
Lộ Lộc rất ít nói khi ở trên giường, không giống anh, đột nhiên thốt ra câu này khiến Tạ Tranh giật mình. Sau khi nghe rõ nội dung, Tạ Tranh cảm thấy trong lòng càng kỳ lạ hơn.
Hóa ra những câu "yêu em", "yêu chết em mất" của mình bình thường nghe trong tai Lộ Lộc là cảm giác này sao?
Rất gượng gạo, cũng rất kỳ quặc.
"Sến súa quá đi." Tạ Tranh nhíu mày cười: "Chẳng trách bây giờ em không thích nghe câu này nữa."
Lộ Lộc: "…"
"Ừm," Lộ Lộc cười tủm tỉm: "Vậy từ nay về sau em sẽ không nói nữa."
Cậu đưa tay ôm chặt Tạ Tranh hơn, tiếp tục động tác nhẹ nhàng vừa rồi, nghe thấy Tạ Tranh rủa bên tai mình: "Chết tiệt…"
Lộ Lộc thầm nghĩ trong lòng, bây giờ cậu đã biết hai điều cấm kỵ của Tạ Tranh:
1. Không được nói đùa về sinh tử một cách tùy tiện
2. Không được tùy tiện nói em yêu chú nữa
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!