Tạ Tranh hiếm khi có lòng tốt, nhưng Tống Thanh Viễn lại sống chết ngăn cản không cho anh nói tiếp.
Tạ Tranh nhướng mày, không nói thêm gì nữa, chỉ cười xấu xa uống cạn ly bia trong ánh mắt ngơ ngác của đám sinh viên.
Tống Thanh Viễn đang uống thuốc nên không thể uống rượu, nhưng có hai sinh viên khác đã gọi bia trái cây.
Lộ Lộc gọi nước ép táo, nhưng không uống bao nhiêu, cậu bận rộn chia thịt nướng cho mọi người, ngay cả thịt trong đĩa Tạ Tranh cũng có mấy miếng là do Lộ Lộc gắp sang.
Khi gần ăn xong, sinh viên cũng không còn sợ Tạ Tranh nữa, bắt đầu mở lời nói chuyện phiếm, từ chuyện ai đó trong khoa quên mang thuốc ức chế trong kỳ ph*t t*nh suýt gây chuyện, cho đến chuyện ai đó yêu xa bị lừa cả tình lẫn tiền.
Mọi người quan tâm nhất vẫn là những chuyện buôn chuyện tình cảm của người khác.
Một cô gái dùng khuỷu tay chọc người bên cạnh: "Thôi Tùng Bách, người cậu yêu qua mạng thế nào rồi? Có tiến triển gì không?"
Thôi Tùng Bách đẩy gọng kính trên sống mũi, vẻ mặt bình thản như nước: "Chia tay rồi. Cậu ta là một tên lừa đảo."
"Nói sao?"
"Giọng nói là giả mạo bằng máy đổi giọng, ngày tháng năm sinh là làm giả bằng photoshop." Thôi Tùng Bách vừa nói vừa bổ nhào vào người Lộ Lộc: "Tiểu Lộc, mày độc thân với tao cả đời đi, không bao giờ phải chịu khổ vì tình yêu nữa."
Lộ Lộc ôm ly nước ép táo cười híp mắt, không trả lời Thôi Tùng Bách, mà nhìn về phía Tạ Tranh: "Chú Tạ thì sao? Cháu thấy trên mạng có rất nhiều người tò mò về tình trạng tình cảm của chú Tạ."
Tạ Tranh hỏi đầy ẩn ý: "Mấy đứa nghĩ sao?"
Ánh mắt của đám sinh viên liền đổ dồn về phía anh.
Áo vest của Tạ Tranh đã cởi ra từ lâu, vứt trên ghế phía sau, lúc ra ngoài cũng không thắt cà vạt, lúc này chỉ mặc chiếc áo sơ mi mở hai cúc cổ, làn da màu lúa mạch được ánh đèn vàng vọt của quán thịt nướng chiếu vào càng thêm màu sắc ngọt ngào.
Anh cầm ly rượu bằng tay trái, khuỷu tay phải đặt lên lưng ghế, vì vậy cổ áo bị kéo ra rộng hơn, để lộ một chút hình xăm màu xanh đen bên dưới; đôi chân dài bắt chéo nhau, vẻ mặt cười như không cười.
— Chắc chắn Tạ Tranh đã có rất nhiều tình nhân.
Một ý nghĩ như vậy không hẹn mà cùng xuất hiện trong đầu đám sinh viên.
**
Hôm sau, Tạ Tranh thức dậy đã là buổi trưa.
Điện thoại di động reo inh ỏi, là Tạ Lý, em họ của Tạ Tranh.
Tạ Tranh nhấc máy, lười biếng "alo" một tiếng, giọng nói còn chưa tỉnh ngủ, mang theo sự khàn khàn ngái ngủ.
Người đàn ông trẻ tuổi ở phía đầu dây bên kia nghiến răng nghiến lợi: "Tạ Tranh! Rốt cuộc anh đã đi đâu vậy? Sáng sớm bác trai bác gái đến nhà em đòi người, còn tưởng là ba em giấu anh đi rồi."
Cha mẹ Tạ Tranh nổi tiếng là khó chiều, Tạ Tranh gần như có thể hình dung được thằng em họ này đã phải chịu đựng sự hành hạ như thế nào vào sáng sớm.
Tạ Tranh cười không chút đồng cảm.
"Anh còn cười được à?" Tạ Lý nghe có vẻ như sắp tức ngất đến nơi rồi: "Rốt cuộc anh đang ở đâu?"
"Anh nói cho chú mày, rồi chú mày sẽ nói cho ba mẹ anh đúng không? Tạ Lý, anh không nhớ quan hệ của chúng ta thân thiết như vậy từ lúc nào hết."
Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng.
Sau đó là tiếng "cạch", Tạ Lý cúp điện thoại.
Không giống Tạ Tranh tay trắng lập nghiệp, Tạ Lý thừa kế công ty của cha mình. Nhưng hiện tại cả hai đều làm trong lĩnh vực phần cứng trí năng, tuy không đến mức muốn đối phương phá sản, nhưng đều hy vọng có thể gây thêm chút rắc rối cho đối phương.
Tạ Tranh khịt mũi cười, lật người ngồi dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!