Sau khi đưa tiễn mấy đứa nhóc đi, Tạ Tranh chạy về nhà một chuyến.
Sức khỏe của Tạ Tiến Đức dường như lại có vấn đề, cơ thể vốn hồng hào được tịnh dưỡng lại trở nên xanh xao, người gầy đi một vòng, quần áo trông rộng thùng thình.
Tạ Tranh nhờ bác sĩ Trương Tuyết Ý sắp xếp cho Tạ Tiến Đức một giường bệnh, lại liên hệ với vài bác sĩ hàng đầu, dự định lần này sẽ kiểm tra tổng quát một lượt cho ông.
Bữa tối do người giúp việc làm, cả nhà ba người im lặng ăn cơm. Tạ Tranh múc một muỗng gạch cua tôm, vừa đưa vào miệng thì sắc mặt đã thay đổi.
Ọe.
Quá tanh. Buồn nôn.
Tạ Tranh nghiến răng, khó khăn lắm mới kìm nén được cảm giác buồn nôn đó, thì nghe thấy Mạnh Hải Anh hỏi mình: "Mấy đứa nhóc kia của con về trường rồi à?"
Tạ Tranh nhướng mày nhìn bà Mạnh: "Gì cơ?"
"Thì là mấy đứa thực tập sinh đó. Chẳng phải con luôn đưa chúng đi chơi, về trường còn tự lái xe đưa tiễn nữa à." Bà Mạnh hỏi: "Trong đó có phải có một cô bé omega không? Thích nó à?"
Tạ Tranh: "…"
Thói quen kiểm soát của cái nhà này là truyền thống, Tạ Tranh lười hỏi Mạnh Hải Anh biết bằng cách nào, cười cười: "Cái gì với cái gì vậy? Bọn nó là học trò của bạn học đại học của con, vừa hay chỗ con thiếu người."
Mạnh Hải Anh "ồ" một tiếng, hỏi: "Bạn học đại học của con? Omega hay alpha?"
Tạ Tranh: "…………"
Tạ Tranh cười mà không đáp, nhìn bà Mạnh. Bà Mạnh nói: "Mẹ chẳng phải là đang sốt ruột à."
Ra khỏi nhà, Tạ Tranh ngồi trên xe rất lâu không nhúc nhích, màn đêm bao trùm lấy khuôn mặt của anh, khiến cả người anh trông rất âm u.
Một lúc sau, Tạ Tranh mở ngăn kéo xe, rút một điếu thuốc ra, anh không châm lửa, chỉ đặt trước mũi xoay xoay ngửi.
Điện thoại lúc này reo lên, tin nhắn của Lộ Lộc gửi đến: Bọn em đã đến trường rồi ạ.
Tin nhắn của mấy học sinh khác cũng lần lượt được gửi đến, bày tỏ lòng cảm ơn với Tạ Tranh.
Tạ Tranh cúi đầu lướt qua, không trả lời.
Anh lái xe một đường trở về căn hộ, trong gara, anh đột nhiên chụp lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Lộ Lộc.
[Tạ]: Muốn làm
[Tạ]: Rất muốn làm
Bây giờ đã gần mười giờ tối. Năm phút sau Lộ Lộc hỏi anh có tiện nghe điện thoại không, sau khi được đồng ý thì gọi một cuộc gọi thoại đến: "Chú Tạ."
Giọng nam sinh có chút th* d*c, âm thanh nền rất tĩnh lặng và trống trải, từ xa truyền đến tiếng ve kêu chim hót. Tạ Tranh hỏi cậu: "Em đang ở đâu thế?"
Lộ Lộc còn chưa thở đều, cười: "Sân vận động ạ."
Cậu hỏi Tạ Tranh: "Có phải dì lại nói gì rồi không?"
Hai hôm trước Mạnh Hải Anh gọi điện thoại bảo Tạ Tranh về nhà, Lộ Lộc ở ngay bên cạnh. Cậu biết hôm nay Tạ Tranh phải về nhà, không khó để đoán ra nguyên nhân khiến tâm trạng Tạ Tranh trở nên khác thường.
Tạ Tranh chuyển cuộc gọi sang tai nghe, tiện tay ngả ghế ra phía sau: "Ngoan, nói gì đó đi."
Anh nhớ ra điều gì đó, cảnh cáo Lộ Lộc: "Lần này không được kể chuyện hồi nhỏ của em nữa, cũng không được phát ra cái giọng giống như bị cảm lạnh nặng đó."
Lộ Lộc bị chọc cười, trong tai nghe Tạ Tranh truyền đến tiếng cười khẽ của alpha trẻ tuổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!