Mấy ngày tiếp theo nhanh chóng trôi qua, Tống Thanh Viễn về quê một chuyến.
Anh ta mua quà cho Tạ Tranh và hai người bạn cùng phòng khác ở Thần An, và hẹn đi ăn trước. Sau đó, chuyện này được bạn cùng phòng kể ra ngoài, nhóm chat đại học im ắng bấy lâu nay lập tức sôi nổi trở lại, cuối cùng lại biến thành một buổi họp lớp.
Khi Tạ Tranh đi dự họp lớp còn dẫn theo Lộ Lộc và mấy đứa nhóc thực tập sinh khác đang làm việc cho anh.
Các bạn học ngày xưa có rất ít người làm công việc đúng với chuyên ngành đã học, không ít người thi công chức, cũng có người tự mình khởi nghiệp.
Hầu hết mọi người ở đây, Tạ Tranh đều không thể nhớ rõ khuôn mặt và tên mơ hồ trong ký ức, nhưng mọi người lại có ấn tượng vô cùng sâu sắc về Tạ Tranh, đều nói anh hoàn toàn không thay đổi gì, vẫn như trước.
Tạ Tranh ngậm kẹo m*t cười cười.
Phần lớn bạn học của anh đều đã kết hôn sinh con, thậm chí có vài người còn đưa con đến.
Những đứa trẻ lớn nhỏ tụ tập lại một góc chơi đồ chơi, đứa nào la hét Tạ Tranh liền cười nhìn đứa đó, hiệu quả cực kỳ tốt.
Tạ Tranh nghĩ, theo tần suất họp lớp của bọn họ, có lẽ lần họp lớp tiếp theo cái cục mờ trong bụng anh đã lớn bằng thế này rồi, biết nói, biết đi, biết chơi đồ chơi.
Đang nghĩ, bụng dưới Tạ Tranh giật nhẹ một cái.
Cảm giác giống như lần trước, như mí mắt co giật. Tạ Tranh giơ tay ấn bụng dưới, lần đầu tiên cảm nhận được sự tồn tại của một sinh mệnh sống động khác một cách rất chân thật.
Lộ Lộc đang ngồi xổm ở góc phòng chơi với bọn trẻ. Tạ Tranh liếc nhìn cậu một cái, rồi thu lại ánh mắt, nghe Tống Thanh Viễn hỏi mình: "Bia hay rượu trắng?"
"Không uống được." Tạ Tranh nói.
"Phải họp à?"
Tạ Tranh không trả lời, nhếch khóe môi.
Tống Thanh Viễn cũng không truy hỏi đến cùng, ánh mắt lại nhìn về phía mấy đứa nhóc lớp mình: "Làm việc với Tạ Tranh có mệt không?"
Mấy đứa học sinh đều lắc đầu, thậm chí còn tỏ ra khá hào hứng: "Đi làm cũng khá thú vị ạ."
Tống Thanh Viễn: "…"
Anh ta hạ giọng nói với Tạ Tranh: "Xem cậu biến học trò của tôi thành cái gì rồi?"
Tạ Tranh giơ tay làm ký hiệu: "Tôi đâu có bắt nạt bọn nó. Một tháng tôi trả cho bọn nó chừng này tiền."
Lộ Lộc thì nhiều hơn, gấp đôi.
Móc ở đâu ra một ông chủ có lương tâm hơn anh?
Tống Thanh Viễn: "…Biết thế tôi đã không nói nhiều, giờ lòng tôi cảm thấy không cân bằng chút nào."
Tạ Tranh lại trò chuyện vài câu với Tống Thanh Viễn, rồi đứng dậy đi vệ sinh.
Đang rửa tay, Tạ Tranh ngửi thấy mùi bưởi nhàn nhạt phía sau lưng.
Tạ Tranh quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Lộ Lộc.
Hôm nay Lộ Lộc mặc chiếc áo phông màu xanh nhạt, trước ngực và cổ áo bị bọn trẻ dán đầy sticker. Tạ Tranh không kìm được cười thành tiếng: "Cái gì thế, xanh xanh đỏ đỏ một bầy."
Lộ Lộc kéo vạt áo lên nhìn những sticker đó, vẻ mặt cũng muốn cười, nhưng giọng điệu lại nghiêm túc nói: "Chú Tạ không hiểu đâu. Bọn chúng thích ai mới dán sticker cho người đó. Điều này chứng tỏ hôm nay em rất được hoan nghênh."
Tạ Tranh: "…"
Chủ đề này quá vô vị, khiến hai người giống như giáo viên mẫu giáo, phù hợp với con nai đần này, nhưng không phù hợp với anh. Tạ Tranh quyết định chủ động kết thúc chủ đề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!