Tạ Tranh giơ tay, bóp mặt Lộ Lộc.
Lộ Lộc hỏi: "Chú Tạ, có phải là có rất nhiều người thích chú không ạ?"
Tạ Tranh lười biếng đáp: "Nói nhảm."
Nhưng anh không thích người khác thích mình.
Thích đến mấy thì có tác dụng gì chứ? Anh là một alpha thích alpha, không hề có chút hứng thú nào với omega.
Rất nhiều người từng theo đuổi anh, trong đó thậm chí có cả người mẫu nổi tiếng và tiểu minh tinh, nhưng Tạ Tranh lười đến mức ngay cả trả lời tin nhắn cũng không muốn.
Người mắc bệnh liệt dương như Tống Thanh Viễn còn cảm thấy khó tin: "Không ngờ cậu cũng—"
Nửa câu nói sau của Tống Thanh Viễn chưa nói hết, nhưng Tạ Tranh biết anh ta muốn nói cái gì: Bên ngoài vẫn luôn đồn đại anh có rất nhiều người tình.
Tạ Tranh chỉ có hai chữ giải thích nhạt nhẽo cho chuyện này: Phiền phức.
Nhưng Lộ Lộc thì khác.
Việc có thể khiến một alpha khác có cảm tình với mình là một điều rất kh*** g** đối với Tạ Tranh, mặc dù Tạ Tranh không nghĩ tình cảm của Lộ Lộc dành cho anh có thể sâu đậm đến cỡ nào.
Ngón tay đang bóp má Lộ Lộc dịch chuyển ra phía sau, lướt qua vành tai của alpha trẻ tuổi, quấn chiếc đuôi tóc nhỏ buộc sau gáy Lộ Lộc quanh đầu ngón tay.
Tạ Tranh híp mắt, hồi tưởng điều gì đó, cười: "Trước đây có lần phá kỷ lục chạy đường dài trong đại hội thể thao, vừa xuống sân đã nhận được mấy phong thư tình."
Chuyện này Lộ Lộc đã biết từ khi học cấp hai. Ban đầu môn chạy 1000m là môn ít người quan tâm, nhưng ở trường bọn họ thì hoàn toàn ngược lại.
Các chàng trai vừa bước vào tuổi dậy thì, cố gắng chứng tỏ khả năng của mình, nhao nhao đăng ký chạy 1000m, háo hức muốn phá kỷ lục Tạ Tranh để lại, nhưng đều thất bại.
Sân vận động trường cấp hai của bọn họ nhiều năm nay không thay đổi vị trí, Lộ Lộc thậm chí còn biết vạch đích 1000m nằm ở đâu.
Nghe Tạ Tranh nói một câu này, Lộ Lộc đã có thể dễ dàng tưởng tượng ra cảnh tượng lúc đó.
Tạ Tranh như một vật phát sáng đứng giữa sân vận động, nhận về tiếng reo hò và sự ái mộ của mọi người.
Thực ra Lộ Lộc có gì khác biệt so với tất cả những người hò reo cổ vũ Tạ Tranh trên sân vận động đâu? Bọn họ đều bị thu hút, điểm khác biệt duy nhất là Lộ Lộc đã giành được chiếc cúp. Thật may mắn.
Lộ Lộc không kìm được cúi xuống hôn Tạ Tranh một cái, một nụ hôn mềm mại, triền miên. Tạ Tranh cười khẽ: "Đừng quyến rũ tôi, bác sĩ đã nói phải bớt l*m t*nh cơ mà?"
Lộ Lộc liền thả động tác hôn chậm rãi hơn.
Từ hành động ôn hòa này, Tạ Tranh đại khái hiểu ý của Lộ Lộc: Lộ Lộc chỉ muốn hôn, không muốn l*m t*nh.
Mùi hương bưởi tươi mát bung tỏa trong khoang miệng, như thể đang ở bãi biển mùa hè. Tạ Tranh cười nhắm mắt tận hưởng, cũng chính lúc này Tạ Tranh cảm thấy bụng dưới mình giật nhẹ một cái, giống như cảm giác co giật mí mắt.
Tạ Tranh đẩy Lộ Lộc ra nhìn bụng mình, nhếch lông mày lên cao.
Trên gương mặt Lộ Lộc vẫn còn vương lại vẻ đ*ng t*nh, còn có sự bối rối thoáng qua sau khi bị đẩy ra. Cậu th* d*c, giọng nói không còn trong trẻo như thường ngày: "…Chú Tạ?"
"Đột nhiên nhúc nhích một cái." Tạ Tranh nói: "Đỉnh đấy."
Lộ Lộc: "…?"
Sao có người lần đầu tiên cảm nhận được thai máy của con mình, lại thốt ra hai chữ cảm thán như thế?
Wow.
Cậu cười rất lâu mới bình tĩnh lại được, cẩn thận đặt lòng bàn tay của mình lên bụng dưới Tạ Tranh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!