Lộ Lộc dọn dẹp chiếc giường bị hai người làm cho lộn xộn, nghe thấy Tạ Tranh nói: "Gọi đồ ăn ngoài đi, em ăn gì?"
"Đừng ăn đồ ngoài nữa, để em làm nhé. Kho sườn, nấu cháo, thấy sao?"
Giọng điệu của Lộ Lộc là sự dụ dỗ trắng trợn, khiến Tạ Tranh ý thức được rõ ràng mình là người đang mang thai, cần được đối xử cẩn thận.
Chết tiệt, ngượng chết đi được.
Tạ Tranh nói: "Tùy."
Lần trước đồ ăn Lộ Lộc mang đến có cái đã ăn hết, có cái bị hỏng, Lộ Lộc nhìn một lượt cũng không có gì dùng được, đành đi ra ngoài mua.
May mắn là ngay dưới lầu căn hộ Tạ Tranh có siêu thị.
Lộ Lộc tải một ứng dụng công thức nấu ăn, mua đồ theo thực đơn thai kỳ trong đó. Trên đường về, cậu thấy tin nhắn của Thôi Tùng Bách.
[Thôi Tùng Bách]: Lộc ơi, mày đâu rồi?
[Thôi Tùng Bách]: Cả ngày nay ở công ty không thấy mày, tan làm mày cũng không ở nhà trọ, bọn tao còn định đến phòng mày rủ đánh bài, thằng này, mày không bị bắt cóc đấy chứ?
Lúc này Lộ Lộc mới nhớ ra mình ra ngoài cả ngày mà không hề báo cho Thôi Tùng Bách biết.
Chủ yếu là vì những chuyện xảy ra hôm nay quá sốc, bộ não vốn linh hoạt của cậu cũng trở nên chậm chạp.
Lộ Lộc gõ chữ cho Thôi Tùng Bách: wi, eo, ei
Cậu đánh chữ "tôi" đến lần thứ ba đều nhấn nhầm phím, Lộ Lộc lúc này mới nhận ra tay mình đang run.
Cậu nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay của mình, đột nhiên ngồi thụp hẳn xuống đất. Cậu vùi mặt vào cánh tay, không trả lời tin nhắn của Thôi Tùng Bách nữa, mà gọi điện cho ai đó.
Sau hai tiếng tít tít, điện thoại được nhấc máy, Lộ Lộc nói: "Bà ơi."
Giọng bà cười hiền hậu: "Ăn cơm chưa Lộ Lộcc?"
"Cháu chưa ạ, bà ăn chưa? Ăn rồi ạ, ăn gì thế? —Hôm nay cháu định tự nấu ăn. Cháu mua sườn rồi, còn định làm trứng hấp nữa—"
Lộ Lộc trò chuyện rôm rả với bà, rồi đột nhiên im lặng. Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói nghi hoặc của bà: "Lộ Lộcc? Lộ Lộcc? Ơ, có phải sóng yếu không?"
"Không phải sóng yếu đâu ạ." Lộ Lộc vùi đầu vào cánh tay mạnh hơn, nói: "Bà ơi, bà chúc mừng cháu đi."
"Chúc mừng nhé." Bà nghe có vẻ rất vui cho Lộ Lộc, mặc dù không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì: "Có chuyện gì tốt à, Lộ Lộcc?"
Giọng Lộ Lộc trầm thấp: "Vâng."
Chúc mừng cậu điều gì? Không phải chúc mừng cậu làm cha, mà là chúc mừng cậu cuối cùng đã để lại được gì đó trong cơ thể Tạ Tranh, một mối liên hệ không thể cắt đứt, dù sau này hai người có chia xa, cũng sẽ mãi mãi bị ràng buộc với nhau.
Lộ Lộc cong khóe mắt cười tươi, những người đi ngang qua chú ý đến cậu, cũng bị lây chút tâm trạng vui vẻ.
Về đến căn hộ của Tạ Tranh, Lộ Lộc nhanh chóng nấu xong bữa ăn, hương vị thanh đạm, không có chút ớt nào.
Lần này Tạ Tranh không cảm thấy buồn nôn, chỉ là ăn không có mùi vị gì, anh cảm thấy mình như một con bò đang nhai giấy A4.
Lộ Lộc còn mang về cho Tạ Tranh một túi kẹo m*t lớn, vị bưởi, nói là để Tạ Tranh ăn kẹo m*t thay thuốc lá mỗi khi thèm.
Tạ Tranh bóc một viên ngậm vào miệng.
Ngày dự sinh của anh —nghĩ đến từ này Tạ Tranh rùng mình một cái— là vào tháng Hai, chẳng lẽ hơn nửa năm tới anh chỉ có thể ăn giấy A4 và kẹo m*t??
Tạ Tranh nổi cơn giận vô cớ, nhưng oan có đầu nợ có chủ, Tạ Tranh quyết định dồn cơn giận này lại, đợi đứa trong bụng kia ra đời rồi tính sổ một thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!