Chương 24: (Vô Đề)

Lão Điền lái xe thẳng đến bệnh viện gần nhất.

Trước khi vào bệnh viện, trong đầu Tạ Tranh không ngừng quanh quẩn một câu nói.

Anh, Tạ Tranh, mang thai?

Anh? Tạ Tranh? Mang thai?

Mấy chữ này xếp cạnh nhau, Tạ Tranh nghĩ, chính bản thân mình cũng thấy buồn cười.

Trước phòng khám sản khoa có rất nhiều người đang xếp hàng, alpha và omega, alpha và beta, beta và beta, đa số là hai người cùng đến, cũng có người đưa con hoặc một mình bụng lớn đến khám. Khi Tạ Tranh và Lộ Lộc xuất hiện, mọi người đều giật mình, những đứa trẻ đang khóc mếu cũng ngừng khóc, cắn ngón tay lén nhìn, như thể không hiểu tại sao hai alpha lại xuất hiện ở đây.

Tạ Tranh mở hai cúc áo, ngồi xuống ghế, hai chân dài bắt chéo, không giống người đi khám mà giống như đến tìm ai gây thù chuốc oán.

Lộ Lộc đứng ngay bên cạnh Tạ Tranh.

Trên đường đến đây cậu đã tra cứu bằng điện thoại, giống như lời bác sĩ Trương Tuyết Ý nói, gần ba phần mười alpha trên thế giới này khoang sinh sản chưa thoái hóa hoàn toàn, cũng có lác đác vài trường hợp alpha mang thai, vài bài báo còn đặc biệt đưa tin về chuyện này, trên tiêu đề dùng từ "kỳ tích" và rất nhiều dấu chấm than.

Lộ Lộc gần như có thể khẳng định, Tạ Tranh đã mang thai rồi.

Một phần của cậu không biết từ lúc nào đã thực sự nằm lại trong cơ thể của Tạ Tranh, âm thầm bén rễ, sinh trưởng, trở thành một sinh mệnh đang đập.

Cảm giác này thật kỳ diệu, thật lạ lùng. Lộ Lộc nhìn bụng dưới của Tạ Tranh, cảm thấy trái tim mình như muốn tan chảy, nhưng cậu lại có cảm giác bất lực nhiều hơn.

Cậu nghĩ có lẽ mình đã biết kết cục của sinh mệnh bé nhỏ này.

Tạ Tranh là một alpha vì thích alpha mà bị cha mẹ đưa đi điều trị, Tạ Tranh sẽ không muốn nó.

Một cảm giác nghèn nghẹn đọng lại trong cổ họng của Lộ Lộc, cậu thấy lòng chua xót, hòa quyện với cảm giác ngọt ngào, khiến người ta vô cùng khó chịu.

Em sẽ chịu trách nhiệm, em sẽ chịu trách nhiệm, hãy để em chịu trách nhiệm.

Miệng Lộ Lộc nhúc nhích không tiếng động hai lần.

Những người xếp hàng phía trước đều đã khám xong, hoặc là mặt mày ủ rũ hoặc là vui mừng bước ra khỏi phòng khám. Tạ Tranh đứng dậy đi vào, Lộ Lộc đi theo sau anh.

Vị bác sĩ omega nhỏ nhắn bị hai alpha cao lớn dọa giật mình: "Hai vị…"

Tạ Tranh đưa tờ báo cáo Trương Tuyết Ý đã gửi cho bác sĩ: "Kiểm tra mang thai."

Nhìn alpha cao lớn sắc sảo trước mặt, bác sĩ có một thoáng sững sờ, nhưng phẩm chất nghề nghiệp khiến cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Cô cúi đầu nhìn báo cáo: "…Thai nhi mười một tuần đã có thể nhìn thấy trực tiếp… Nằm xuống đi, vén áo lên để lộ bụng."

Tạ Tranh làm theo lời bác sĩ nói, nằm xuống chiếc giường được chỉ định, vừa nằm xuống khóe miệng đã giật giật.

Chiếc giường này quá hẹp và nhỏ, rõ ràng là được làm theo chiều cao trung bình của omega, anh nằm trên đó, cẳng chân còn lơ lửng một khúc trong không trung.

Tạ Tranh cởi cúc áo sơ mi phía dưới, để lộ chiếc bụng phẳng lỳ có cơ bụng.

Chết tiệt, dưới tám múi cơ bụng của ông đây có một đứa bé sao?

Tạ Tranh vẫn cảm thấy rất hoang đường.

Bác sĩ đẩy một chiếc máy đến, sau khi bôi một lớp gel lạnh lên bụng dưới Tạ Tranh, cô hướng đầu dò của máy vào bụng dưới anh.

Trên màn hình máy lập tức có hình ảnh.

Bác sĩ di chuyển vài chỗ, chỉ trong khoảng năm giây, cô nói với Tạ Tranh: "Đúng là mang thai rồi. — Nhìn xem."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!