Chương 23: (Vô Đề)

Chất lượng âm thanh cuộc gọi rất rõ ràng, Tạ Tranh cũng không cố ý tránh mặt ai khi nghe điện thoại. Tạ Tranh biết nội dung cuộc điện thoại vừa rồi về cơ bản đã bị Lộ Lộc nghe thấy hết sạch.

Tạ Tranh lấy một điếu thuốc, không vội vàng châm lửa, ngón tay nhẹ nhàng v**t v*.

Anh đột nhiên hỏi Lộ Lộc: "Cảm thấy tôi kỳ lạ không?"

Lộ Lộc khẽ lắc đầu.

"Nếu tôi nói với em, tôi từng cứ ngửi thấy pheromone của alpha khác là muốn nôn thì sao?"

Năm mười chín tuổi anh phân hóa, nhưng khác với các alpha khác, anh không bị pheromone của omega thu hút, ngược lại lại muốn chinh phục các alpha khác.

Sự bài xích pheromone thể hiện rõ ràng nhất ở anh, pheromone từ các alpha khác thiêu đốt anh đau đớn khắp người, nôn mửa không ngừng.

Tạ Tranh ngậm điếu thuốc vào miệng, cười cười: "Mẹ tôi nhìn không chịu nổi, đưa tôi vào bệnh viện. Kiểm tra nói là, cái gì ấy nhỉ, à, mất cân bằng thụ thể pheromone."

"Biết là có ý gì không? Bác sĩ nói tôi không có khả năng phân biệt pheromone của omega và alpha, có thể liên quan đến việc tôi chứng kiến ba tôi ngoại tình, cũng có thể là bẩm sinh."

Việc điều trị của bác sĩ rất đau đớn nhưng cũng rất hiệu quả, anh sẽ không còn nôn mửa vì pheromone của alpha khác nữa. Cha mẹ rất mừng rỡ, niêm phong chuyện anh từng thích alpha, coi đó là sự ngông cuồng tuổi trẻ của anh.

Anh có oán hận không?

Khi anh quỳ trước bồn cầu run rẩy nôn mửa, Mạnh Hải Anh giúp anh lau mồ hôi trên trán, mắt bà rưng rưng vì lo lắng. Tạ Tiến Đức đã nhờ rất nhiều mối quan hệ mới đưa anh đến bệnh viện tốt nhất để điều trị.

Anh không oán hận sao?

Tạ Tiến Đức đã đánh chết chú chó Mễ Đoàn của anh, anh bị nhốt trong phòng bệnh đầy pheromone, xem đi xem lại các đoạn video về alpha và alpha ở bên nhau, nôn đến mức không còn gì để nôn nữa, bác sĩ liền nói anh có thể xuất viện.

Từ đó về sau mọi chuyện vẫn yên ổn, cho đến khi Tạ Tranh đến tuổi kết hôn, chuyện xem mắt kết hôn sinh con được đưa vào chương trình nghị sự.

Bật lửa xoay một vòng trong ngón tay thon dài của Tạ Tranh. Tạ Tranh nói xong, châm thuốc hút một hơi, nhả khói về phía Lộ Lộc.

Nụ cười của Tạ Tranh trông hơi khác so với thường ngày, dưới ánh mưa xối xả ngoài cửa sổ lại có vẻ âm u lạnh lẽo.

Đây là lần đầu tiên Lộ Lộc thấy Tạ Tranh như vậy.

Có lẽ Lộ Lộc có một khuôn mặt rất phù hợp để lắng nghe, từ nhỏ đến lớn đều có rất nhiều người sẵn lòng kể bí mật của mình cho cậu. Lộ Lộc thường sẽ yên lặng lắng nghe, rồi kịp thời an ủi đối phương.

Bây giờ Tạ Tranh cũng sẵn lòng kể ra những trải nghiệm của mình, Lộ Lộc rõ ràng luôn rất tò mò, nhưng lồng ngực lại vô cùng nghẹt thở.

Cậu cúi xuống, vòng tay ôm lấy Tạ Tranh.

"Nai đần, em nghĩ tôi cần sự an ủi của em à? Buông ra."

Tạ Tranh đưa tay đẩy cậu, nhưng Lộ Lộc ôm anh rất chặt, Tạ Tranh nghe thấy Lộ Lộc nói: "Thật đáng ghét, bọn họ đều bắt nạt chú, thật đáng ghét."

Lời than phiền giống như một đứa trẻ sáu, bảy tuổi, mang theo chút giọng mũi, ngược lại khiến Tạ Tranh bật cười.

Bàn tay đang đẩy vai Lộ Lộc chuyển sang bóp sau gáy Lộ Lộc, ngửi thấy mùi bưởi tươi mát trên người nam sinh.

Anh ngậm d** tai Lộ Lộc nghiền trong môi răng, tâm trạng bình tĩnh lại rất nhiều trong khoảnh khắc.

Tạ Tranh phát hiện không biết từ lúc nào mình đã có chút quen với cái ôm của Lộ Lộc rồi.

Nhưng thời gian quá lâu thì không được.

Ôm thêm một lúc nữa, Tạ Tranh đen mặt mắng cậu: "Mua một chai keo dán dính em vào người ông đây luôn đi được không?"

Lộ Lộc phì cười, cuối cùng cũng buông Tạ Tranh ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!