Cuối cùng hai người vẫn không làm được. Lộ Lộc phòng Tạ Tranh như phòng sói, Tạ Tranh nhìn dáng vẻ cậu che ngực, cảm thấy mình như đang ép người lương thiện phải làm kỹ nữ, đành bất lực bỏ qua.
Căn hộ này của Tạ Tranh có rất nhiều phòng, nhưng bình thường không có ai đến nên anh không dọn dẹp. Cuối cùng, vẫn như lần trước ở khách sạn, hai người ngủ chung trên một chiếc giường lớn.
Tạ Tranh luôn không thích tiếp xúc cơ thể, nhưng Lộ Lộc có tư thế ngủ rất ngoan, cũng không ngáy gây tiếng ồn, nên anh không phản đối việc ngủ chung với Lộ Lộc.
Căn hộ của anh được trang trí theo kế hoạch do chính anh quyết định, mấy trợ lý thay phiên nhau giám sát, cuối cùng cho ra hiệu ứng vô cùng xa hoa.
Lộ Lộc lúc nãy không kịp xem, bây giờ đi dạo qua một vòng, vẻ mặt thán phục không hề che giấu.
"Chú Tạ," Lộ Lộc nói: "Chú giỏi quá đi."
Anh đã tắm xong, dựa vào đầu giường trả lời tin nhắn. Nghe Lộ Lộc nói, Tạ Tranh ngẩng đầu nhìn nam sinh một cái.
Suy nghĩ thật kỹ, Tạ Tranh đã lâu không được nghe lời khen ngợi mộc mạc và thẳng thắn như vậy, nghe xong lại thấy tâm trạng khá tốt, cười khẽ hai tiếng.
Lúc Lộ Lộc tắm, Tạ Tranh đã có cảm giác buồn ngủ, dang tay chân nằm ngửa ngủ thiếp đi.
Tiếng nước khẽ khàng không biết ngừng lại từ lúc nào. Lộ Lộc bước ra khỏi phòng tắm thì tắt đèn lớn sáng chói đi, vừa lau tóc vừa ngồi xổm bên giường, giúp Tạ Tranh đắp chăn.
Đắp chăn xong, tay Lộ Lộc vẫn chưa rời đi, do dự một chút, lòng bàn tay đặt lên bụng dưới săn chắc của Tạ Tranh, nhẹ nhàng xoa xoa hai cái.
Tạ Tranh tỉnh dậy từ trong giấc ngủ, chậc một tiếng gạt tay cậu ra: "Không làm thì đừng có mà động tay động chân."
Lộ Lộc cười, vừa xoa bụng Tạ Tranh vừa hỏi: "Tại sao chú lại bị đau dạ dày vậy, có phải là luôn quên ăn không ạ?"
"Tao đệch…" Tạ Tranh mắng chửi người: "Nửa đêm nửa hôm rồi, hoặc là l*m t*nh với tôi hoặc là ngoan ngoãn bò lên giường ngủ đi, bớt nói nhảm được không?"
Lộ Lộc không nói gì nữa.
Cậu vẫn ngồi xổm bên giường, nhìn khuôn mặt tà khí đẹp trai của Tạ Tranh, trong lồng ngực vương vấn một cảm xúc nằm giữa rất thỏa mãn và rất trống rỗng.
Chú có nhớ em không?
Em nhớ chú lắm.
Lộ Lộc cúi đầu, dùng môi chạm vào môi mỏng của Tạ Tranh, cuối cùng tắt đèn leo lên giường.
Lúc tỉnh dậy lần nữa, Lộ Lộc cảm thấy lúc này chắc là sáu bảy giờ sáng, nhưng trong phòng vẫn rất tối, có tiếng mưa rơi trên cửa kính.
Cậu vệ sinh cá nhân đơn giản một chút, gần như ngay khi cậu quay lại phòng ngủ, Tạ Tranh cũng đã tỉnh.
Giấc ngủ này Tạ Tranh ngủ vô cùng thỏa mãn, có lẽ là bị mùi bưởi của Lộ Lộc mê hoặc, anh cứ mơ thấy những giấc mơ kia.
Anh đưa tay ra, dùng giọng điều còn ngái ngủ gọi Lộ Lộc: "Lại đây."
Lộ Lộc còn tưởng Tạ Tranh muốn cậu giúp lấy quần áo.
Cậu đi đến trước giường cúi người tìm kiếm, nhưng Tạ Tranh lại giơ tay lên, ngón cái có chút thô ráp đặt lên khóe mày Lộ Lộc, từ từ v**t v* làn da tỉ mỉ của alpha trẻ tuổi.
Để thuận tiện cho Tạ Tranh, Lộ Lộc nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay Tạ Tranh: "Ngoài trời mưa rồi."
Ngón tay Tạ Tranh dịch xuống phía dưới, ngón cái lại đặt lên khóe môi Lộ Lộc.
Lộ Lộc hỏi: "Bữa sáng chú muốn ăn gì? Hay để cháu làm nhé? …Nhưng cháu nghĩ nhà chú có lẽ sẽ không có thức ăn gì đâu…"
Khi Lộ Lộc nói chuyện, cậu sẽ ngậm đầu ngón tay Tạ Tranh một chút. Tạ Tranh cảm thấy ngón cái của mình bị làm ướt.
Tạ Tranh không trả lời, lười biếng mở miệng, thè đầu lưỡi về phía Lộ Lộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!