Giọng nói của Tạ Tranh vẫn mang theo chút ý cười hờ hững, như đang nói về chuyện bình thường nhất.
Lộ Lộc chậm rãi chống người dậy, ngồi thẳng.
Cậu hỏi: "Là vì chuyện gì, mà, bác ấy* nhập viện?"
(*đoạn này hơi cấn, vì Lộ Lộcc gọi Tạ Tranh là chú rồi, mà raw vẫn để ba của Tạ Tranh là chú tiếp, tui không kiếm được cái gì thay thế nên để là Bác tạm đi.)
"Không biết. Tự nhiên ngất xỉu ở nhà, bị ngã gãy tay. Bây giờ bác sĩ đang kiểm tra nguyên nhân."
Theo ý định ban đầu của Tạ Tranh, ít nhất một tháng nữa anh mới quay lại Thần An. Cha mẹ anh không thể chịu đựng nổi anh, đến lúc đó sẽ không còn ai quản được anh nữa.
Mặc dù rất tiếc nuối vì không thể thực hiện theo kế hoạch ban đầu, nhưng thái độ của cha mẹ đã có phần nới lỏng hơn, Tạ Tranh vẫn khá hài lòng với kết quả này.
Lộ Lộc hỏi: "…Nên chú mới chuyển nhiều tiền hơn cho cháu?"
Tạ Tranh cười cười: "Không liên quan đến chuyện đó. Tôi nhận được tin sau khi trả lương cho em."
Chính xác là tin nhắn nhận được vào cái đêm Lộ Lộc "đánh dấu" anh. Tạ Tranh choáng váng cầm điện thoại lên xem suýt nữa thì liệt dương luôn, nên mới quyết định ở lại Hoài Lưu cho đến khi kỳ mẫn cảm của Lộ Lộc kết thúc vào ngày hôm sau.
Lộ Lộc "ồ" một tiếng, rồi hỏi: "Vậy chúng ta…"
Tạ Tranh nghe ra Lộ Lộc muốn hỏi điều gì, cười: "Vì tôi đã quay về rồi, mối quan hệ này cũng không cần tiếp tục nữa. Yên tâm, chú không phải là ông chủ bóc lột nhân viên, chưa đủ một tháng cũng tính theo một tháng."
Trong căn phòng nhỏ hẹp, Lộ Lộc im lặng rất lâu. Đúng lúc Tạ Tranh gần như nghĩ Lộ Lộc đã ngủ thiếp đi, Lộ Lộc nói: "Cháu không cần nhiều như vậy."
Tạ Tranh: "…"
Ngu chết đi được.
So với con nai đần này, anh có rất nhiều tiền, và cũng có thể cho tiền. Lộ Lộc không cần phải từ chối thứ mà cậu cần nhất.
Nhưng Tạ Tranh không nói gì, chỉ cười khẽ hai tiếng từ cổ họng — anh không muốn nửa đêm lại mặc cả với Lộ Lộc như ở chợ rau.
Lộ Lộc cảm thấy rất may mắn vì trong phòng không bật đèn, Tạ Tranh không thể nhìn thấy vẻ mặt của cậu lúc này, nếu không chắc chắn sẽ rất khó coi.
Cậu hỏi Tạ Tranh: "…Chú Tạ khi nào về ạ?"
Tạ Tranh duỗi người một chút: "Ngày mai, đưa em về trường là tôi sẽ về—"
"Cháu xin nghỉ tổng cộng năm ngày." Lộ Lộc đột nhiên ngắt lời Tạ Tranh: "Ngày mai còn một ngày nghỉ nữa. Chú Tạ, cháu dẫn chú đi phố đi bộ ở đây chơi nhé. Trên phố có một cửa hàng, kem thủ công và bánh kem bơ nhỏ ở đó cháu rất thích ăn. Cháu dẫn chú đi ăn thử nhé, ngon lắm, thật đấy."
Tạ Tranh suy nghĩ một chút: "Cũng được."
**
Bà của Lộ Lộc biết Tạ Tranh sắp đi, liên tục cảm ơn "Thầy Tạ vất vả rồi", khiến Tạ Tranh thấy khó chịu không thôi, da gà nổi khắp cả cánh tay.
Bà cụ lại dặn dò Lộ Lộc: "Về trường rồi cũng phải nghe lời thầy Tạ, biết không?"
Lộ Lộc mím môi, mắt cong cong: "Biết biết!"
Bà cụ còn đưa cho Tạ Tranh một túi ni lông cà chua, nghe nói là giống đặc biệt do hàng xóm tự trồng. Một túi đủ màu sắc treo trên cánh tay Tạ Tranh, trông vô cùng lạc lõng.
Lộ Lộc bật cười thành tiếng, đưa tay nhận lấy: "Để cháu cầm, chú Tạ."
Tạ Tranh nhún vai, đưa túi ni lông cho Lộ Lộc.
"Phố đi bộ" trong lời Lộ Lộc từng là khu chợ vào thứ Bảy và Chủ Nhật của trấn Hoài Lưu, những năm gần đây được cải tạo thành một con phố thương mại dài và rộng, cách nhà Lộ Lộc chưa đầy hai mươi phút đi xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!