"Tiểu Lộc, đất sét đã được giao đến rồi, ở ngay dưới lầu, hai chúng ta xuống khiêng đi, đánh nhanh thắng nhanh."
Phòng học 2301, Tòa nhà Giảng dạy số 2, cũng là studio của sinh viên năm nhất Khoa Điêu khắc khóa 24.
Trong studio ngổn ngang chất đống giá vẽ, thạch cao, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, bị cắt thành từng mảng từng mảng nhỏ, rơi trên mái tóc mềm mại, khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ của chàng trai trẻ.
Lộ Lộc ngồi trước giá vẽ, trên tay cầm một cây bút chì than nhưng không vẽ, đầu ngả ra sau ghế, nhìn lên trần nhà, vẻ mặt trống rỗng.
"……Tiểu Lộc? Tiểu Lộc? Lộc ới, Lộ Lộc?!"
Tóc của Lộ Lộc có chút dài, khi làm việc cậu thường dùng dây chun buộc túm lại thành một cái đuôi nhỏ phía sau gáy, Thôi Tùng Bách không gọi hồn Lộ Lộc về được, đành phải đưa tay kéo kéo cái đuôi nhỏ sau gáy của cậu: "Mày đang nghĩ cái gì đấy?"
Lộ Lộc "à" một tiếng, lúc này mới hoàn hồn.
Cậu lợi dụng tư thế ngửa đầu để nhìn Thôi Tùng Bách đứng ngay phía sau mình.
Lộ Lộc có vẻ ngoài ngoan ngoãn, hoàn toàn không phải kiểu có tính công kích, từ nhỏ đến lớn đều đặc biệt được yêu thích, mang lại cho cậu không ít tiện lợi. Tính cách của cậu cũng phù hợp với vẻ bề ngoài, thân thiện dễ mến. Lúc này cậu còn chưa nói gì, đôi mắt đã cong cong cười trước.
"Tao đang nghĩ xem, tối nay nên mặc gì."
Thôi Tùng Bách: "…………"
Chỉ vậy thôi á? Chỉ vì một vấn đề nhàm chán như thế này mà cậu ta phớt lờ mình ư?
"Đừng ép tao phải đánh mày trong studio, làm cho khoa Mỹ thuật vốn đã rất thảm thương vì khó tìm việc lại càng thêm thê thảm."
Thôi Tùng Bách mặt đen lại: "Dậy làm việc đi."
Lộ Lộc bật cười thành tiếng, ngoan ngoãn đứng dậy.
Trong hành lang tòa nhà Nghệ thuật thoang thoảng mùi sơn, giấy, mực nước. Lộ Lộc mang theo chiếc thùng chuyển phát nhanh nặng trịch đi theo sau bạn cùng phòng, vẫn đang suy nghĩ về câu hỏi vừa rồi.
Mặc cái gì đây?
Màu vàng tươi sẽ khiến cả người cậu trông rạng rỡ, tràn đầy sức sống, nhưng tay áo của chiếc áo cậu đang mặc đã bị người khác va phải khi ăn, dính nước canh rau, không thích hợp để mặc đi gặp người khác nữa.
Cậu còn có hai chiếc áo màu vàng khác, nhưng đều là áo cộc tay, bây giờ là tháng Tư, buổi tối trời vẫn se lạnh, mà cậu lại có chút sợ lạnh.
Cậu không có nhiều quần áo. Nghĩ kỹ lại, vẫn còn một chiếc áo khoác gió màu xanh lam và một chiếc áo khoác màu hồng để chọn, nhưng áo khoác gió lại hơi dày, còn màu hồng thì quá non nớt, tối nay cậu không muốn giả vờ đáng yêu.
Mặc cái gì đây?
Buổi liên hoan tối nay, mặc cái gì đi gặp Tống Thanh Viễn đây?
Mặc cái gì đi gặp Tạ Tranh mà Tống Thanh Viễn có thể sẽ dẫn theo đây nhỉ?
Lộ Lộc đã nghe tên Tạ Tranh rất nhiều lần.
Nghe nói thầy giám thị cấp hai trước đây tính cách vô cùng tệ, luôn phạt thể chất học sinh, nhưng sau khi bị đàn anh Tạ Tranh chặn ở cửa nhà dạy dỗ một trận vào tám năm trước thì đã trở thành dáng vẻ khúm núm rụt rè;
Kỷ lục chạy 1000 mét của trường trong đại hội thể thao là do đàn anh Tạ Tranh lập ra;
Trong phòng học cấp ba, chỗ ngồi cạnh cửa sổ là vị trí dành riêng cho đàn anh Tạ Tranh, có đàn chị Omega thầm yêu anh ấy đã lén chụp một tấm ảnh cho anh ấy, từ đó mọi người phát hiện ra, chỗ ngồi này cứ đến hai giờ chiều là có ánh sáng tốt đến lạ thường, chụp ảnh đặc biệt đẹp, cứ tan học buổi chiều là mọi người tranh nhau đến đó chụp ảnh tự sướng;
Trong buổi chào đón tân sinh viên của trường đại học, phó hiệu trưởng đã nhắc đến tên một số cựu sinh viên đã thành công trong xã hội, trong đó có đàn anh Tạ Tranh;
"Người bạn thời đại học của thầy" mà giáo viên chủ nhiệm nhắc đến cũng là Tạ Tranh.
Hôm nay là lần đầu tiên Lộ Lộc được gặp Tạ Tranh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!