Tạ Tranh cũng không biết lần "đánh dấu" này kéo dài bao lâu, dường như nó hoàn thành trong vài giây, nhưng cũng giống như kéo dài hàng triệu năm.
Sau khi Lộ Lộc buông răng ra, Tạ Tranh vẫn giữ nguyên tư thế cong người, bất động tại chỗ.
Mãi sau Tạ Tranh mới hoàn hồn, cơ bắp toàn thân co giật vài cái, nặng nề thở ra một hơi.
Lộ Lộc vẫn đè lên anh từ phía sau, hơi thở phả vào sau gáy Tạ Tranh vừa bị cắn đến tê dại: "Chú Tạ."
Tạ Tranh lại thư giãn thêm một lúc nữa, cuối cùng mới tỉnh táo lại từ cảm giác c*c kh*** khiến người ta đông cứng đó.
Việc đầu tiên anh làm là mò tìm thuốc lá ở tủ đầu giường.
Tạ Tranh có thiện cảm rất lớn với bà của Lộ Lộc, đặc biệt là sau khi biết mẹ của Lộ Lộc là người giáo viên rất có trách nhiệm kia. Khi ở nhà Lộ Lộc, Tạ Tranh đã rất kiềm chế không hút thuốc.
Nhưng bây giờ thì không được, bây giờ thực sự không nhịn được.
Tạ Tranh run rẩy rút một điếu thuốc ngậm vào môi mỏng, "cách" một tiếng bật lửa.
Anh không đóng bật lửa ngay mà giơ nó lại gần Lộ Lộc.
Trong ánh lửa màu vàng cam, Tạ Tranh cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt Lộ Lộc.
Mái tóc mềm mại hơi ẩm ướt dán vào má, mí mắt mỏng rũ xuống, vẻ mặt vốn luôn rất tươi tắn bị bao phủ bởi một tầng d*c v*ng.
Kỳ ph*t t*nh của omega, kỳ mẫn cảm của alpha, đều là những chuyện rất riêng tư. Không ai sẽ phô bày thời kỳ này của mình ra ngoài, hầu hết mọi người sẽ giữ bí mật ngay cả khi đối mặt với gia đình.
Tạ Tranh chưa bao giờ đối diện trực tiếp với các triệu chứng trong kỳ mẫn cảm của một alpha khác như thế này.
Anh nhướng mày, hứng thú nhìn Lộ Lộc từ từ cắn vào cạp quần mình, hôn ngón tay anh, cho đến khi nhiệt độ của bật lửa trở nên nóng bỏng, anh mới chậm rãi đóng bật lửa lại.
**
Hai người quần quật suốt nửa đêm, hiếm hoi thay, sáng hôm sau lại là Tạ Tranh tỉnh dậy trước.
Lộ Lộc mê man tự mình trùm kín trong chăn, không tài nào dậy nổi. Tạ Tranh vừa chửi bới vừa thay cho cậu một miếng dán ức chế mới, rồi tự mình đi ra ngoài ăn sáng trước.
Bà của Lộ Lộc là beta, không nhạy cảm với pheromone. Sau khi Tạ Tranh nói rằng Lộ Lộc đã bước vào kỳ mẫn cảm, bà Lộ Lộ Lộc ra vẻ bừng tỉnh: "Thảo nào tôi cảm thấy lạ."
Bà đẩy đĩa bánh trứng về phía Tạ Tranh: "Thầy Tạ, ăn thêm chút đi."
Tạ Tranh gật đầu, không khách sáo với bà.
Bà cụ rất thích trò chuyện, kể cho Tạ Tranh nghe một số chuyện thời thơ ấu của Lộ Lộc. Tạ Tranh nhìn động tác bà ôm chén trà bằng hai tay, nghĩ đến Lộ Lộc cũng có những động tác tương tự, hóa ra là học từ đây.
"Mỗi lần Lộ Lộc đến kỳ mẫn cảm đều rất khó chịu, tôi cũng không giúp được gì nhiều."
Bà cụ nói: "Có lần còn lăn xuống đất, đập trán, chảy rất nhiều máu. Tôi phải nghe thấy Lộ Lộc gõ cửa mới vào xem, vừa mở cửa ra… ôi chao… May mà thời gian ngắn, mỗi lần chỉ ba đến năm ngày là xong, thật khiến người ta xót xa."
Tạ Tranh im lặng: "…………"
Phía sau gáy của anh sắp bị thằng cháu cưng của bà này cắn xuyên rồi, có ai đến xót xa cho anh không.
Tạ Tranh đưa tay xoa sau gáy, da thịt dưới miếng băng cá nhân vẫn còn sưng tấy, vẫn đang tỏa ra cảm giác đau nhức vừa chua xót vừa nóng như bị ngâm trong giấm và dầu ớt.
Tạ Tranh nghĩ đến điều gì đó, duỗi ngón tay ra: "Vậy mấy ngày này tôi ở lại đây."
Bà Lộ Lộc kêu lên: "Thầy Tạ, làm phiền thầy quá."
"Không phiền."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!