Chương 15: (Vô Đề)

Mẹ của Tạ Tranh rất thích đi dạo phố mua sắm, luôn rủ cô ruột của Tạ Tranh — tức là mẹ của Tạ Lý đi cùng.

Thỉnh thoảng Tạ Tranh cũng bị gọi đi xách đồ, thường đi được nửa đường là anh đã sốt ruột bỏ đi. Tạ Tranh cứ nghĩ mình không thích mua sắm, nhưng cho đến hôm nay mới nhận ra là vì đối tượng đi cùng không đúng.

Giống như bây giờ, anh cảm thấy rất vui khi chọn quần áo cho Lộ Lộc.

Ông chủ Tạ tiện tay chọn hai chiếc áo phông ném cho Lộ Lộc, bản thân cũng đi vào phòng thử đồ, ngồi trên chiếc ghế bên cạnh.

Lộ Lộc giơ tay cởi chiếc áo đang mặc ra.

Bên trong áo cộc tay, cậu còn mặc một chiếc áo lót ba lỗ màu trắng. Khi cậu cởi áo ra, Tạ Tranh có thể nhìn thấy làn da nửa kín nửa hở của thannh niên.

Thân hình của Lộ Lộc là kiểu thanh niên, mảnh khảnh và cao ráo, nhưng không hề gầy yếu, được bao phủ bởi một lớp cơ bắp cân đối.

Kỳ mẫn cảm của Tạ Tranh vẫn còn sót lại một cái đuôi. Vốn dĩ mấy ngày nay không có chuyện gì, nhưng lúc này nhìn Lộ Lộc, yết hầu anh không kiểm soát được mà trượt lên xuống hai cái. Anh móc vào cạp quần Lộ Lộc, kéo cậu lại gần mình.

Anh vén một góc áo lót của Lộ Lộc lên, dùng răng nanh sắc nhọn cọ xát bụng dưới của cậu. Phía trên đầu, giọng cười khẽ của nam sinh truyền đến: "Nhột quá, chú Tạ."

Tạ Tranh không để ý đến cậu, lòng bàn tay anh ấn vào thắt lưng Lộ Lộc, môi anh hôn lên những chỗ có thể chạm tới một cách vô định, đường eo, rốn, mang ý tiêu khiển và trêu chọc.

Tiếng cười của Lộ Lộc phía trên dần chuyển thành tiếng th* d*c dồn nén.

Tạ Tranh buông Lộ Lộc ra, ngước mắt lên nhìn cậu một cái, cười xấu xa rồi chỉ ngón tay vào môi mình.

Lộ Lộc thầm nghĩ trong lòng, người này thật sự quá lười biếng. Rõ ràng Tạ Tranh là người muốn hôn, nhưng ngay cả đứng dậy mà anh cũng lười.

Haiz… ai bảo cậu mới là người được trả tiền làm việc cơ chứ.

Cậu cười tủm tỉm quỳ xuống trước mặt Tạ Tranh, ngẩng đầu lên, nhếch môi chờ ông chủ của mình đến hôn.

Nhưng ông chủ vẫn chưa thỏa mãn, còn ấn vai cậu xuống thêm một chút nữa, rồi mới bỏ chân bắt chéo xuống, hạ mình cúi đầu hôn cậu.

Lộ Lộc từ từ mở miệng, cảm nhận được mùi hồ tiêu đã lâu không gặp tràn vào khoang miệng của mình.

Hôn xong, Tạ Tranh nói: "Sau này bớt lả lơi đi quyến rũ người khác đi, đừng để ông đây bắt gặp chuyện hôm nay lần thứ hai. Nếu không—"

Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh sững người một lúc lâu, dường như không ngờ Tạ Tranh vẫn còn bận tâm chuyện khi nãy.

Sau đó cậu cười, vừa cười vừa nắm lấy tay Tạ Tranh đặt lên miệng, môi chạm vào khớp ngón tay anh: "Ừm, chú yên tâm."

Tạ Tranh đưa tay, véo mạnh vào má Lộ Lộc, ra vẻ đại gia: "Đi, thay quần áo, để tôi xem thử."

Quần áo trên con phố thương mại này thực ra không hợp gu thẩm mỹ của Tạ Tranh cho lắm.

Nhưng Lộ Lộc lại là một móc treo quần áo tự nhiên, ngay cả chiếc áo phông trắng đơn giản nhất mặc trên người cậu cũng vô cùng đẹp mắt. Tạ Tranh dẫn cậu đi thêm vài cửa hàng nữa, tùy tiện mua mấy bộ quần áo. Nhìn Lộ Lộc mặc chiếc áo phông màu xanh nõn chuối do mình chọn, tươi tắn như thể có thể vắt ra nước, Tạ Tranh lần đầu tiên có nhận thức rõ ràng về khái niệm "mình là kim chủ bao nuôi một cậu sinh viên đại học".

Không có chút cảm giác tội lỗi nào, mà ngược lại, còn cảm thấy thật là sướng.

Xe của Tạ Tranh dừng ở bên ngoài phố đi bộ, hai người đi bộ đến đó. Lộ Lộc cúi người chào hỏi Lão Điền đang chờ trong xe: "Chú Điền, lâu rồi không gặp ạ."

Lão Điền đã từng tận tay đi mua dầu bôi trơn cho hai người, nên đương nhiên biết mối quan hệ giữa Tạ Tranh và Lộ Lộc không hề đơn giản. Anh ta im lặng như người câm, chỉ mở cốp xe cho Lộ Lộc đặt đồ đạc vào trong.

Nửa giờ sau, Lão Điền lái xe đến trước cửa một câu lạc bộ.

Lộ Lộc từng nghe người ta nói, những câu lạc bộ kiểu này đều là hội viên, thoạt nhìn tưởng như sắp đóng cửa, nhưng phí hội viên hàng năm đủ để mua một hoặc hai tầng nhà ở trung tâm thành phố.

Khi bước chân vào, Lộ Lộc mới phát hiện ra nơi này quả thực là một thế giới hoàn toàn khác, nội thất trang trí xa hoa, thỉnh thoảng có một hoặc hai ông chủ trông rất giàu có thong thả đi lại, cùng với những người phục vụ đứng ở một bên. Người hẹn gặp Tạ Tranh chưa đến, nhân cơ hội này, Lộ Lộc dùng điện thoại chụp liên tục rất nhiều bức ảnh.

Tạ Tranh cầm một ly rượu, ngước mắt nhìn Lộ Lộc một cái, thấy cậu đang gửi ảnh cho ai đó, bỡn cợt hỏi: "Gửi cho người tình nhỏ đấy à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!