Sau một đêm nghỉ ngơi, tinh thần Tạ Tranh lại phấn chấn trở lại.
Các tác dụng phụ của kỳ mẫn cảm cũng kéo đến ngay sau đó.
Lúc này Tạ Tranh mới nhớ ra tối qua mình đã ngủ mà không tiêm thuốc ức chế.
Bây giờ toàn thân anh nóng hừng hực, bắt đầu cực kỳ khát khao có thứ gì đó đến an ủi bản thân.
Rèm cửa phòng không được kéo kín hoàn toàn, ánh nắng ban mai mờ nhạt lọt qua khe hở, chiếu nhẹ nhàng lên khuôn mặt của Lộ Lộc.
Người thanh niên nằm cùng giường nghiêng người về phía Tạ Tranh, ngủ rất say, mái tóc dài trước trán che đi đôi mắt, để lộ sống mũi cao thanh tú và đôi môi nhạt màu.
Tạ Tranh lật người ngồi lên người Lộ Lộc, nắm cằm cậu rồi hôn một cách mạnh bạo. Lộ Lộc chậm rãi mở mắt, còn hơi mơ màng: "…Tạ…"
Vừa thốt ra lời, Lộ Lộc đã ngửi thấy mùi khói tiêu đậm đặc tỏa ra từ trên người của Tạ Tranh, và cảm nhận được cảm giác châm chích nhói nhói nhẹ trên da.
Là kỳ mẫn cảm. Lộ Lộc nhanh chóng phản ứng lại.
Tạ Tranh giơ tay ra c** q**n áo của mình, rồi cúi đầu vội vàng tìm môi Lộ Lộc.
Trái tim Lộ Lộc bắt đầu đập nhanh hơn, nhưng lý trí vẫn còn.
"Chú Tạ, thuốc ức chế của chú để ở đâu?" Giọng Lộ Lộc nghe không được ổn định cho lắm: "Trong túi hay trong xe? Cháu đi lấy."
"Đệch… rốt cuộc em đang nói nhảm cái gì vậy?" Tạ Tranh nhíu mày: "Không phải em cũng có phản ứng rồi đây à?"
Trong lúc Tạ Tranh nói, vòng eo vẫn còn cử động, Lộ Lộc bị anh cọ xát đến mức trán đổ mồ hôi, nhưng vẫn cố gắng giải thích: "Giữ trạng thái mẫn cảm lâu có thể không tốt cho sức khỏe."
Nói cho cùng, một alpha không thể giúp gì cho một alpha khác đang trong kỳ mẫn cảm. Cho dù Lộ Lộc có phóng thích bao nhiêu pheromone cũng không thể an ủi được Tạ Tranh.
Lộ Lộc vẫn đang cố gắng ngồi dậy: "Chờ chút…"
Tạ Tranh cúi người xuống, ghé sát tai cậu.
"Không chờ được nữa rồi," hơi thở ẩm ướt của Tạ Tranh phả vào tai Lộ Lộc: "Bảo bối, bé ngoan, em làm tôi sướng, tôi sẽ cho em đánh dấu tôi, có được không?"
Tạ Tranh cứ như thể chưa bao giờ biết xấu hổ là gì, miệng anh không hề kiêng kỵ điều gì, bất cứ chuyện gì cũng có thể nói ra. Lộ Lộc sững người, bị k*ch th*ch đến mức toát mồ hôi, bàn tay đang đặt trên eo Tạ Tranh đột nhiên siết chặt lại.
Cậu nắm lấy vai Tạ Tranh lật người lại, khi mở miệng cất tiếng nói, giọng nói đã hoàn toàn khản đặc. Cậu hỏi Tạ Tranh: "Chú Tạ, chú có biết không?"
Tạ Tranh ôm cổ Lộ Lộc hôn cậu, mơ hồ hỏi: "Biết cái gì cơ?"
Lộ Lộc nói: "Chiếc điện thoại tối qua, cháu cố tình để quên ở nhà hàng."
Ý thức của Tạ Tranh thực ra đã rất mơ hồ, anh mất một lúc lâu mới biết Lộ Lộc đang nói cái gì. Anh cười: "Muốn làm với chú đến thế cơ à, bảo bối? Vậy thì bây giờ em… a…"
Chưa kịp nói hết câu, Tạ Tranh đột nhiên chửi thề một tiếng, không kiềm chế được ngửa đầu ra phía sau, cơ bắp toàn thân bắt đầu co giật.
Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh đang run rẩy vì khó chịu, có chút kinh ngạc dừng động tác lại, hoàn toàn không ngờ lần này Tạ Tranh lại… nhanh đến thế.
Tạ Tranh ngược lại không cảm thấy mất mặt một chút nào, anh khoác chân lên eo của Lộ Lộc, cười: "Tiếp tục đi."
**
Đợi đến khi xong xuôi thì đã vài tiếng đồng hồ sau.
Trời đã sáng hẳn, trên giường là một mảnh lộn xộn.
Tạ Tranh đã lịm đi, không biết là ngủ hay bị ngất, trong không khí toàn là mùi pheromone của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!