Chương 12: (Vô Đề)

Tạ Tranh đè thấp lông mày: "Em nói chuyện với ai đấy?"

Pheromone hương bưởi áp đảo ập đến, bao trùm toàn bộ cơ thể Tạ Tranh. Đây là sự đối đầu không cần đổ máu giữa Alpha với Alpha, trán Tạ Tranh lập tức đổ mồ hôi.

Anh lập tức dùng pheromone bảo vệ mình, mùi khói thuốc và hồ tiêu nồng đậm xen lẫn mùi bưởi thanh mát, mùi vị trong xe kỳ quái không tả được.

Giống như vườn trái cây của một lão nông dân bị cháy.

Lộ Lộc không nói gì, mím môi thò tay về phía Tạ Tranh.

Tạ Tranh nhận ra động tác của cậu, ban đầu muốn né tránh, nhưng trong xe chật chội, cuối cùng vẫn bị Lộ Lộc nắm trúng.

Tạ Tranh nhíu mày: "Mày bỏ tay ra!"

Tạ Tranh đã nhiều năm không động thủ, nhưng không có nghĩa là anh quên rồi. Anh gằn giọng, khóe môi nhếch lên nhìn Lộ Lộc, ngay cả trong lúc này, Tạ Tranh vẫn thấy ngũ quan ngoan ngoãn nhưng không kém phần cứng cỏi của Lộ Lộc rất hợp khẩu vị của mình.

Nếu lát nữa thực sự đánh nhau, anh sẽ không nương tay. Nhưng Lộ Lộc chống người dậy, ngẩng đầu hôn Tạ Tranh, đôi môi ấm áp chặn môi Tạ Tranh, không phải là nụ hôn mang theo lửa giận, mà ngược lại rất dính dấp, mờ ám.

Tay kia của Lộ Lộc nâng eo Tạ Tranh lên, rồi lại để anh ngồi xuống thật mạnh.

Cơ thể đi trước Tạ Tranh một bước nhớ lại cảm giác được Lộ Lộc chạm vào, có phản ứng, vì đang ngồi trên người Lộ Lộc, anh cũng cảm nhận rõ sự thay đổi của Lộ Lộc.

"Mả mẹ mày, mả mẹ mày, mày…"

Tạ Tranh giật tóc mái của Lộ Lộc, bị k*ch th*ch đến mức gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn, th* d*c hai tiếng, giọng đã khàn đi: "Ngoan ngoãn chút đi!"

Lộ Lộc đẩy áo thể thao của anh lên đến cổ áo, hôn dọc theo cổ Tạ Tranh xuống phía dưới.

Tạ Tranh lật tay với vào ngăn kéo lấy dầu bôi trơn.

Nhưng tay mới thò được nửa chừng đã buộc phải dừng lại: "… Ơ, cái l*z má…"

Biểu cảm của Tạ Tranh lẫn lộn giữa đau đớn và kh*** c*m, anh cảm nhận được chất vải quần Lộ Lộc, có chút thô ráp.

Lộ Lộc điều chỉnh ghế ngồi lên trước một chút, cũng không cho Tạ Tranh thời gian phản ứng. Tạ Tranh cảm thấy gáy của mình cứ va đập vào trần xe, phát ra tiếng "cộp cộp".

May mắn là bây giờ không phải là giờ cao điểm, bãi dừng xe không có người đi lại, nếu không chắc chắn sẽ có người để ý đến chiếc xe đang rung lắc dữ dội này.

Sâu trong bụng dưới lại bắt đầu xuất hiện cái cảm giác khó chịu, buồn nôn đó, như có thứ gì đó bị cạy mở ra, vừa sắc nhọn vừa k*ch th*ch.

Tạ Tranh há miệng, chỉ có thể phát ra những âm tiết ngắn ngủi từ sâu trong yết hầu.

Sướng chết đi được.

"Đinh linh—"

Tiếng chuông báo tin nhắn dồn dập vang lên như tiếng gọi hồn, cả người Tạ Tranh căng cứng lại, cơ ngực và bụng dưới bắt đầu co thắt không ngừng, anh cắn mạnh vào vai Lộ Lộc: "Nai nhỏ… ranh con…"

Tạ Tranh sướng muốn chết, mất nửa phút, mới nhớ đến lấy điện thoại ra, Lộ Lộc tìm thấy chiếc điện thoại đang đổ chuông lớn dưới ghế, đưa cho Tạ Tranh.

Tạ Tranh mở ngăn kéo, ném khăn ướt bên trong vào người Lộ Lộc, Lộ Lộc rút mấy tờ, nhanh chóng dọn dẹp cho cả hai.

Tạ Tranh vẫn ngồi trên người Lộ Lộc, lười biếng không muốn nhúc nhích, vẻ mặt đều là sự thỏa mãn.

Anh mở điện thoại ra, nhìn thấy Hồ Kỳ Chí gửi tin nhắn cho mình, ông ta gặp người mà Tạ Tranh luôn muốn kết giao ở sân golf phía nam thành phố.

Anh không giấu Lộ Lộc khi gửi tin nhắn, Tạ Tranh vốn định hoàn thành trách nhiệm đưa Lộ Lộc về trường rồi mới qua đó, nhưng Lộ Lộc lại nói: "Chú Tạ, lát nữa cháu đi xe buýt cùng bạn học về trường là được rồi ạ."

Tạ Tranh nói: "Cũng được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!