Chương 11: (Vô Đề)

Rẽ qua hành lang, Tạ Tranh và Lộ Lộc mỗi người đi một hướng trái phải khác nhau.

Lộ Lộc nhớ ra điều gì đó, đuổi theo hai bước hỏi: "Đêm nay cháu qua không ạ?"

"Không cần. Đêm nay có việc."

Lộ Lộc vâng một tiếng.

Tạ Tranh: "Không hỏi là có việc gì à?"

Lộ Lộc rất hợp tác hỏi: "Đêm nay chú có việc gì ạ?"

Tạ Tranh cười xấu xa: "Đi uống rượu với gái."

Thực ra làm gì có rượu nào để uống, lịch trình đêm nay là về chỗ Tống Thanh Viễn ôm laptop họp, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy suy sụp cả người.

Nhưng trêu chọc con nai ngốc này vẫn khá thú vị: "Nhưng mấy Omega đó không đáng yêu bằng em."

Lộ Lộc cũng nghe ra Tạ Tranh đang nói đùa: "Cảm ơn chú ạ."

Tạ Tranh chậc một tiếng, nụ cười trên khuôn mặt không hiểu sao lại nhạt đi một chút.

Lộ Lộc rất nhạy cảm với cảm xúc: "Sao thế ạ?"

Sao thế?

Sao thế á??

Một Alpha lại bị hấp dẫn bởi một Alpha khác. Lộ Lộc không cảm thấy có vấn đề gì, chấp nhận rất nhanh, điều này rất tốt.

Tạ Tranh cũng vui vẻ chấp nhận sự thật là anh thích Alpha hơn Omega.

Nhưng đằng sau sự thật này còn ẩn chứa một vài thứ lộn xộn khác, giống như thức ăn vướng vào tóc trong cống thoát nước, nhớp nháp ẩm ướt, bốc mùi thối rữa, khiến người ta bực bội.

Tạ Tranh móc ra một điếu thuốc châm lửa, híp mắt nhả khói về phía Lộ Lộc.

Tâm trạng xấu này kéo dài cho đến khi bữa tiệc rượu kết thúc, trên xe thằng em họ Tạ Lý lại gọi điện đến: "Anh! Anh là anh ruột của em! Anh về nhà đi được không?!"

"Cha mẹ anh vẫn làm phiền đến chú à?"

Tạ Lý: "Cũng không hẳn. Chỉ là anh không có ở nhà, dì chỉ có thể tìm mẹ em đi dạo phố tiêu tiền. Em phải đi theo xách túi."

"Vậy thì tốt rồi." Tạ Tranh nói: "Không phải chú thích người lớn tuổi hơn à?"

Tạ Lý: "………"

Anh ta bị Tạ Tranh làm cho ghê tởm đến mức không nói nên lời suốt nửa ngày.

Tạ Lý do dự một chút: "Nhưng anh cũng không cần phải bỏ nhà đi đâu. Anh vẫn còn giận à, vì dì với bác trai…"

Tạ Tranh và người em họ này lớn lên cùng nhau từ nhỏ, Tạ Lý vừa nhếch mông là Tạ Tranh đã biết đối phương muốn đánh rắm gì.

Anh ngắt lời Tạ Lý: "Ai nói với chú là anh bỏ nhà đi. Anh đây không phải là đã lấy được hợp đồng Nguyên Khải mà chú luôn muốn đấy à?"

Tạ Lý sững người, đầu dây bên kia truyền đến tiếng th* d*c ngày càng nặng nề hơn của Tạ Lý: "… Là anh cướp à?! Anh đang ở Lâm Uyên ư??"

Tạ Tranh lừa đối phương: "Chú đoán xem anh có ở đây không?"

Tạ Lý: "… Anh coi em là khỉ mà trêu đùa đấy à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!