Nằm ngủ co quắp cả một đêm, sáng hôm sau khi Tạ Tranh tỉnh dậy, cơ thể cư như là tập gym quá sức, pha trộn giữa sự ê ẩm tột độ và sự thoải mái sảng khoái.
Lộ Lộc đã dậy rồi, quần áo chỉnh tề, cười híp mắt bày đồ ăn sáng mua ngoài lên trên mặt bàn.
Tạ Tranh híp mắt đánh giá Lộ Lộc.
Nam sinh trông không có gì thay đổi so với lần đầu tiên Tạ Tranh gặp cậu, trẻ trung, tràn đầy sức sống, giống như một bông hướng dương đang nở rộ với nụ cười ngốc nghếch hướng về phía mặt trời, vẫn mang theo sự ngây thơ chưa từng trải đời. Không giống như mấy thằng bạn xấu của Tạ Tranh, chuyện đêm hôm trước làm cái gì, nhìn một cái là biết ngay.
Lúc hai người làm chuyện đó cũng như vậy, mặc dù cơ thể có nhuốm mùi đến đâu, vẻ mặt của Lộ Lộc vẫn luôn sạch sẽ, tươi tắn.
Tạ Tranh mò lấy điếu thuốc ở đầu giường.
Lộ Lộc nghe thấy tiếng nắp bật lửa đóng mở, quay đầu lại: "Bánh bao tam tiên hấp và sữa đậu nành, chú Tạ ăn quen không ạ "
Tạ Tranh không trả lời, híp mắt cười cười nhìn mặt Lộ Lộc, vừa mở miệng giọng đã khàn: "Sao vẫn còn như trai tơ thế này."
Lộ Lộc không ngờ Tạ Tranh lại trả lời mình câu này, ngạc nhiên nhướng mày nhìn Tạ Tranh, sau một lúc lại bị chọc cười, phụt cười thành tiếng.
Tạ Tranh nhìn cái vẻ mặt cười ngốc nghếch đó của cậu là thấy phiền, thầm mắng một tiếng thiểu năng trong lòng.
Ăn sáng xong Tạ Tranh lấy một ống thuốc ức chế ném cho Lộ Lộc: "Bảo bối, tiêm giúp tôi."
Lộ Lộc cười: "Cháu chưa dùng loại này bao giờ."
Tạ Tranh: "……"
Trong ấn tượng của anh, thuốc ức chế dạng miếng dán xuất hiện cũng mới chỉ khoảng hai năm nay, Lộ Lộc ngay cả dạng tiêm cũng chưa dùng qua, cho thấy cậu thật sự rất nhỏ.
Tạ Tranh suýt chút nữa không kìm được giật giật khóe môi: "Em còn chưa lớn bằng con chó ông đây nuôi."
"Chó " Lộ Lộc nhìn hình xăm xương chó trên cánh tay của Tạ Tranh: "Là con này ạ?"
Tạ Tranh ừ một tiếng từ trong mũi.
"Nó tên là gì thế ạ "
"Mễ Đoàn." Tạ Tranh nhíu mày, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa: "Em nhanh lên."
Lộ Lộc tìm thấy vị trí hộp sọ của Mễ Đoàn trên vai Tạ Tranh, chào nó một tiếng: "Mễ Đoàn chào cậu, tớ là người tình được ba của cậu bao nuôi."
"…" Tạ Tranh cạn lời: "Mả mẹ mày đang nói bậy cái gì đấy hả?"
Vừa dứt lời, bụng dưới đau nhói, chiếc kim ngắn sắc nhọn bị Lộ Lộc đâm vào da, từng chút một được đẩy vào cơ thể theo sự chuyển động.
Khi kim được rút ra, có hai giọt thuốc chảy xuống eo Tạ Tranh. Lộ Lộc đưa tay lau đi, ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Tạ Tranh.
Chắc chắn Tạ Tranh là người rất giỏi chịu đau, nhưng lúc này lông mày nhíu chặt, môi mỏng mím lại, cơ ngực có chút run rẩy.
Lộ Lộc chỉ biết thuốc ức chế dạng tiêm đau, nhưng không ngờ lại đau đến thế.
Nhưng biểu cảm lúc này của Tạ Tranh quá đẹp, như thể bị ức h**p, Lộ Lộc đoán trên đời này căn bản không có mấy người, thậm chí có thể chỉ có một mình cậu mới được nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Tạ Tranh.
Và những biểu cảm khác nữa, mơ màng đến mức ánh mắt thất thần, làn da màu lúc mạch ửng hồng, cười ngây ngô, và cả cái dáng vẻ cắn vào hổ khẩu của mình.
k*ch th*ch muốn chết.
Lộ Lộc dùng tay đang ấn trên eo Tạ Tranh đột nhiên lật người Tạ Tranh lại, cả người quỳ gối phủ lên. Cậu vội vàng hôn dọc theo đường eo Tạ Tranh xuống dưới, giọng nói chế nhạo của Tạ Tranh xen lẫn tiếng th* d*c: "Đệch… Bảo bối, sao đột nhiên lại lên cơn n*ng thế này?"
Dư vị đêm qua vẫn còn, không cần chuẩn bị quá nhiều, Lộ Lộc rất muốn nhìn thấy khuôn mặt Tạ Tranh trở nên thoải mái vì mình, nên càng thêm nỗ lực, cho đến khi nghe thấy tiếng "ưm" kỳ lạ của Tạ Tranh mới dừng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!