Tạ Tranh ngước mắt nhìn.
Anh từng học đại học ở Lâm Uyên, sau khi tốt nghiệp thì về Thần An khởi nghiệp, đã rất nhiều năm không quay trở lại đây.
Đại học Y* đã thay hiệu trưởng và chuyển khu học xá từ hai năm trước, mọi thứ trong trường đều mới toanh và sáng sủa, có thể nói là thay đổi rất nhiều so với trước kia.
(*Đại học Y này có thể là ở tỉnh Y, hoặc là XYZ gì đó, nhưng chắc chắn không phải là đại học Y học nhé. Nhấn cực kỳ mạnh!)
Hoa tử đằng đầu xuân bám trên hành lang thấp nở rộ dịu dàng, xa xa những chiếc lá non xanh mơn mởn đang nhú mầm, hòa cùng tiếng đùa giỡn ồn ào của sinh viên—
Tạ Tranh lấy ra một điếu thuốc lá từ trong túi quần, ngậm vào trong miệng, nói lẩm bẩm: "Mẹ nó, tràn đầy sức sống thật đấy."
Thằng bạn thân Tống Thanh Viễn liếc anh một cái: "…Đừng có mà nói tục."
Rồi lại nói: "Cũng đừng hút thuốc."
Tạ Tranh nhếch mép cười, chiếc bật lửa đắt tiền được đặt làm riêng xoay một vòng trên đầu ngón tay, nhưng anh không châm thuốc.
Ánh mắt và lông mày của Tạ Tranh sắc lạnh như được chạm khắc, vẻ mặt nửa cười nửa không, toát lên sự tà khí và hung hãn.
Thời tiết nóng bức, chiếc vest đen được anh cởi ra vắt trên cánh tay, cà vạt màu xám bạc nhét vào túi áo sơ mi đen, áo sơ mi bị cơ ngực căng ra bó sát, ống tay áo được xắn lên để lộ một đoạn cánh tay màu da lúa mạch với những đường gân xanh cuồn cuộn.
Anh năm nay đã ba mươi mốt tuổi, chênh lệch khoảng mười tuổi so với sinh viên đại học, khí chất cũng hoàn toàn khác biệt. Nếu phải nói, anh giống như một ông trùm xã hội đen trong phim Hồng Kông, sẵn sàng lật bàn bất cứ lúc nào với khẩu súng giắt sau lưng.
Sinh viên bình thường chưa từng nhìn thấy người nào trông giống xã hội đen như vậy, chắc chắn đều nghĩ Tạ Tranh đến để chặn đường ai đó, hoặc là bọn chúng vội vã trchồng hành lang tử đằng, hoặc là cúi đầu đỏ mặt bước nhanh hơn, sợ bị anh để mắt tới.
Tạ Tranh biết người khác sợ mình, khi một sinh viên đi ngang qua, anh còn cố ý hù dọa người ta: "Sợ tôi à?"
Trong những năm gần đây, sau khi vòng cổ ức chế Omega được phát minh ra, về cơ bản tất cả O đều ngừng tiêm thuốc và chuyển sang đeo những chiếc vòng cổ sặc sỡ.
Sinh viên bị Tạ Tranh hù dọa này không đeo vòng cổ, nhìn vào chiều cao và thể hình, hẳn là một Alpha.
Tạ Tranh cũng là A, thông thường giữa các Alpha không có sự áp chế tuyệt đối như A đối với O, nhưng sinh viên bị Tạ Tranh bắt chuyện lại mặt mày tái mét, mồ hôi lập tức túa ra.
Tống Thanh Viễn cạn lời: "Lát nữa bảo vệ trường đến đuổi cả hai đứa ra ngoài thì cậu mới vui à."
Tạ Tranh cười cười: "Còn bao lâu nữa thì đến nhà của cậu?"
"Đi xuyên qua khuôn viên trường là tới. Cậu đừng quên lời đã hứa với tôi, sau khi tôi đi, cậu phải chăm sóc hoa của tôi thật tốt."
"Biết rồi." Lời nói của Tạ Tranh hoặc là dọa người hoặc là không đứng đắn: "Tôi sẽ hầu hạ chúng như tổ tông."
Ngừng một chút, anh bổ sung thêm một câu với Tống Thanh Viễn: "Cảm ơn."
Ở tuổi ba mươi mốt vẫn còn độc thân, việc tìm đối tượng, kết hôn, sinh con đã được đưa vào chương trình nghị sự.
Quan điểm của cha mẹ Tạ Tranh vẫn vô cùng truyền thống: "Con không thể sống một mình cả đời được. Ít ra cũng phải có một người bầu bạn, khi ốm đau có thể ở bên cạnh con."
Miệng Tạ Tranh chưa bao giờ chịu thua, ngay cả đối với cha mẹ cũng phải cãi lại: "Con có tiền, con có thể thuê hộ lý, bảo họ gọt táo, đút cơm, múa cột cho con xem."
Anh bị cha mẹ chiến tranh lạnh ba tuần liền.
Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc, cha mẹ bắt đầu sắp xếp cho Tạ Tranh đi xem mắt, các Omega nam và nữ cứ cách vài ngày lại được mời đến quán cà phê gần nhà, ngượng ngùng nhìn Tạ Tranh.
Tạ Tranh bực bội dập tàn thuốc lá vào ly cà phê, cảm thấy cứ thế này thì không ổn.
Anh biết tại sao hai vị phụ huynh nhà mình đột nhiên muốn anh kết hôn đến vậy: con trai của người chú thân thiết với gia đình bọn họ đã kết hôn một tháng trước, đám cưới rất rầm rộ và náo nhiệt, hai người đứng cạnh nhau hôn nhau dưới sự chỉ đạo của MC, trông rất hạnh phúc và ngọt ngào.
Con dâu rất tháo vát, hai người phối hợp ăn ý, con trai cũng đỡ vất vả hơn, có thời gian về nhà thường xuyên hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!