Chương 6: Sốt Cao Không Dứt

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi tắt đèn trong phòng, tiếng tuyết rơi bên ngoài trở nên đặc biệt rõ ràng, Kỷ Tư Du co ro trong chăn, rất lạnh, trằn trọc, cuối cùng lại bật đèn bàn lên, cậu phát hiện tối nay chưa kéo rèm, nhưng bây giờ cũng không muốn xuống giường lắm, cứ thế ngẩn người nhìn ra cửa sổ kính.

Đèn bàn chỉ chiếu sáng một khoảng đầu giường của cậu, cậu không nhìn rõ tuyết ngoài cửa sổ, chỉ biết trong chăn làm thế nào cũng không ấm lên được, cảm giác sưng tấy ở tuyến thể đang dần biến mất, cậu vòng tay ra sau gáy sờ sờ, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót, đồng thời có hơi nhớ Tiểu Tước, cậu cũng không chắc làm vậy có đúng không, chỉ là lý trí mách bảo cậu, chắc là không sai.

Cậu đã 19 tuổi, đã có kỳ ph*t t*nh trưởng thành và đều đặn, không tài nào chấp nhận được sự quấy nhiễu từ pheromone của một Alpha cũng đã trưởng thành, Tiểu Tước là người thân cận của cậu, sao có thể tùy tiện tỏa ra pheromone của mình trước mặt em trai được, cậu cảm thấy đây là một bộ dạng xấu xí.

Chiếc đèn bàn ở đầu giường liên tục được bật rồi tắt, ánh sáng trắng chiếu lên khuôn mặt mềm mại, soi rõ những sợi lông tơ ngắn nhỏ, trong lần cuối cùng Kỷ Tư Du lặp lại hành động này, cậu quyết định đi ngủ.

Thói quen là một thứ rất đáng sợ, Tiểu Tước rời xa cậu gần 3 mùa, từ xuân sang đông, những ngày tháng này cậu dường như đã dần quen với việc ngủ một mình, nhưng nhịp tim và nhiệt độ nóng rực lại luôn len lỏi đến khi cậu không để ý, như lớp tuyết đọng trên bệ cửa sổ, ngày càng dày.

Trong đêm tối yên tĩnh và cô đơn, cậu vẫn không đi tìm Tiểu Tước.

Sáng hôm sau vẫn bị lạnh đánh thức, Kỷ Tư Du trốn trong chăn ngáp liền mấy cái, sau đó ép mình phải rời giường, trước khi xuống lầu cậu cố ý nhìn về phía cửa phòng Tiểu Tước, không có động tĩnh gì, cậu lặng lẽ vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Thức ăn trong nhà đã không còn nhiều, Kỷ Tư Du thầm nghĩ, đợi hôm nay từ trạm y tế về, nếu Tiểu Tước đồng ý thì hai người họ sẽ cùng nhau ra ngoài một chuyến.

Lúc nhỏ họ thường xuyên chạy ra ngoài như vậy, Kỷ Ương Nam sẽ cho đủ tiền tiêu vặt, có thể mua rất nhiều đồ ăn vặt và đồ chơi mình muốn, nhưng cậu không thiếu thứ gì, đa số thời gian đều giữ tiền cho Tiểu Tước tiêu.

Tiểu Tước luôn hỏi cậu: "Kỷ Tư Du, tại sao cậu toàn cho tôi, cậu không cần à?"

Câu trả lời của cậu lần nào cũng như nhau, cậu nói: "Tiểu Tước là em trai, những gì cậu muốn đều có thể cho cậu."

Ban đầu cậu không quen lắm với cách gọi em trai này, lần đầu tiên nói má còn đỏ ửng, sau này cậu mới biết, Tiểu Tước sẽ tức giận khi bị đám Đồng Nghiêu trêu chọc, sẽ bảo chúng câm miệng, sau đó nói với chúng Kỷ Tư Du là anh trai.

Chuẩn bị bữa sáng cũng rất lơ đãng, Kỷ Tư Du nấu một nồi cháo, trong lúc chờ đợi, cậu vẫn đến phòng ngủ của Tiểu Tước.

Gõ cửa hai tiếng, không có ai trả lời, cậu bèn hỏi ở ngoài cửa: "Tôi vào được không?"

Bên trong vẫn im lặng như tờ, không biết người bên trong chưa tỉnh hay vẫn chưa hết giận, Kỷ Tư Du không chắc, có hơi bối rối đứng ngoài cửa.

Chưa đầy 2 phút, lúc cậu quyết định rời đi, qua tấm cửa có một giọng nói trầm khàn gọi tên cậu.

"Kỷ Tư Du."

Có một khoảnh khắc, Kỷ Tư Du cảm thấy mắt và mũi mình đều cay xè.

"Vậy tôi vào nhé."

Phòng ngủ của Tiểu Tước không khác gì phòng của cậu, chỉ có điều chiếc bàn học cạnh cửa sổ luôn trống trơn, chưa bao giờ đặt sách, sáng sớm ánh sáng cũng không tốt, trong phòng rất tối, Kỷ Tư Du chậm rãi đi về phía giường.

Trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi lá cam đắng.

Hai chữ "Tiểu Tước" không gọi ra thành lời, Kỷ Tư Du không quen gọi cả họ tên y, dứt khoát bỏ qua cách xưng hô.

"Sao vậy?" Cậu lặng lẽ ngồi xuống mép giường, thấy Alpha cuộn chăn như một con nhộng, che gần hết cả khuôn mặt, chỉ để lộ vầng trán đầy đặn có hình dáng đẹp.

Kỷ Tư Du đã sớm mềm lòng, nhỏ giọng hỏi y: "Sao cậu không nói gì?"

Chăn bị kéo xuống một chút, An Sơn Lam để lộ đôi mắt, không biết có phải là ảo giác của Kỷ Tư Du không, lông mi của Alpha hơi ẩm ướt, như dính nước mà lau không khô, một nhúm dính vào nhau, trông thật đáng thương.

Một lúc lâu sau, An Sơn Lam mới hỏi cậu: "Hôm qua cậu ngủ có ngon không?"

Tim Kỷ Tư Du như chùng xuống, cậu gật đầu rồi lại lắc đầu, cuối cùng nói một câu: "Cũng tàm tạm."

"Ừ."

Giọng An Sơn Lam không có chút tinh thần nào, y lật tung chăn ra, Kỷ Tư Du cảm nhận được một luồng hơi nóng, dù ánh sáng mờ ảo, vẫn nhìn thấy gò má đỏ ửng bất thường của An Sơn Lam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!