Chương 5: Kỷ Tư Du Đáng Ghét

Thực ra cả đêm Kỷ Tư Du gần như không ngủ ngon, pheromone của Alpha cứ chui thẳng vào sâu trong lòng cậu, mỗi lỗ chân lông trên cơ thể đều mở ra, như thể đang chào đón mùi hương này, quen thuộc đến tột cùng, khiến cậu nảy sinh cảm giác xa lạ, cậu đã ngửi mùi lá cam đắng gần như suốt cả đêm, cuối cùng vì quá mệt mới miễn cưỡng thiếp đi.

Hôm nay không bị lạnh đánh thức, ngược lại máu trong tứ chi đã hấp thụ nhiệt độ quá cao, mạch máu như sắp nổ tung, đặc biệt là tuyến thể.

Kỷ Tư Du từ trong chăn vươn ra một cánh tay, cánh tay thon dài trắng nõn lộ ra một đoạn, định bật đèn đầu giường, An Sơn Lam lúc này không còn áp sát vào cậu như đêm qua, rèm cửa chưa kéo ra, ánh sáng trong phòng thực sự quá tối, cậu không biết bây giờ là mấy giờ, dụi dụi mắt, sau đó ép mình ngồi dậy khỏi giường, chăn trượt khỏi người, lập tức cảm thấy một trận lạnh lẽo, cậu co vai định với lấy quần áo, kết quả giây tiếp theo đã bị người từ phía sau ôm eo kéo trở lại vào chăn.

"A…"

Cùng với lồng ngực nóng rực là nhịp tim đập dữ dội, Kỷ Tư Du thậm chí không phân biệt được rốt cuộc có phải là của mình hay không, cơn buồn ngủ bị xua tan, cậu lập tức tỉnh táo.

"Cậu dậy sớm thế làm gì?" An Sơn Lam vùi cả đầu vào hõm cổ cậu, hơi thở phả ra khi nói chuyện làm bỏng rát vùng da trần của cậu, "Ngủ thêm chút nữa đi."

Kỷ Tư Du trong phút chốc nín thở, sau đó lại nhíu mũi ngửi ngửi, mùi lá cam đắng trong không khí đã nhạt đi một chút, cậu khẽ thả lỏng, vỗ vỗ lưng An Sơn Lam nói: "Hôm nay tôi phải đến trạm y tế, bây giờ phải dậy, không thì sẽ bị muộn."

An Sơn Lam từ từ mở mắt trong lòng cậu, ánh mắt không rõ ràng, như đang ngẩn người, y có hơi không tình nguyện buông Kỷ Tư Du ra, quấn chăn lại nhắm mắt, "Được thôi."

Kỷ Tư Du ngồi bên cạnh y, quần áo trên người vì một đêm lăn qua lộn lại mà trở nên nhăn nhúm và lỏng lẻo, để lộ hai xương quai xanh thẳng và lõm sâu, cậu đăm chiêu nhìn mái tóc đen của An Sơn Lam vương vãi trên gối, trong lòng rối như tơ vò.

Cậu vẫn đang ngẩn người, An Sơn Lam không biết đã mở mắt từ lúc nào, lúc nói chuyện giọng nói mang theo sự khàn khàn của buổi sáng chưa ngủ ngon: "Cậu nhìn tôi làm gì? Muốn tôi đưa cậu đi à?"

"Gì cơ?" Kỷ Tư Du vẫn chưa phản ứng lại.

An Sơn Lam tự nhiên vòng qua người cậu để bật đèn đầu giường, có lẽ đúng là vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, y tựa cằm lên vai Kỷ Tư Du, lười biếng ngáp một cái, "Cậu đợi tôi một lát."

Đầu óc Kỷ Tư Du nóng lên, lúc này mới nhận ra lời y nói, vội vàng từ chối: "Không cần, ý tôi không phải vậy."

Đèn được bật lên, Kỷ Tư Du bị k*ch th*ch đến nheo mắt lại, một lúc lâu sau mới quen được, cậu thở ra một hơi mới nói: "Cậu ngủ đi, không có bảo cậu đưa tôi đi, vừa nãy tôi chỉ là nhìn…"

Cậu còn chưa nói xong, An Sơn Lam đã áp thẳng mặt vào cậu, mùi lá cam đắng ập đến, tim cậu lại bắt đầu mất cân bằng.

"Sao vậy?"

"Kỷ Tư Du, cậu bị bệnh à?" An Sơn Lam dùng mu bàn tay chạm vào mặt cậu, nhíu mày nói: "Sao mặt đỏ thế?"

Cả người Kỷ Tư Du cứng đờ, quay mặt sang một bên, nhẹ giọng nói: "Chắc là nóng quá."

"Nóng?" An Sơn Lam không hiểu tại sao liền nói: "Có sao?"

"Ừm." Kỷ Tư Du cố gắng hết sức để tỏ ra tự nhiên, cậu mặc quần áo chỉnh tề, sau đó nói với An Sơn Lam: "Thật sự không bị bệnh, đừng lo."

"Vậy được thôi."

Y thực ra vẫn còn rất buồn ngủ, ngủ ở nhà thoải mái hơn ở quân đội nhiều, y còn muốn nằm thêm một lát, Kỷ Tư Du đắp chăn lại cho y, tắt đèn xong mới đi.

Bên ngoài tuyết rơi cả đêm, một màu trắng xóa, Kỷ Tư Du đeo khăn quàng và đội mũ, không khí ẩm ướt liên tục chui vào mũi cậu, rất ngứa, lúc nào cũng muốn hắt xì, quãng đường từ nhà đến trạm y tế nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, nhưng Kỷ Tư Du rất thích đoạn đường này, đếm dấu chân trong tuyết cũng không nhàm chán, chỉ là hôm nay trên đường đi, cậu nghĩ, có lẽ không nên ngủ chung giường với Tiểu Tước nữa.

Cậu đã 19 tuổi, Tiểu Tước cũng đã trưởng thành, cho dù là anh em thân thiết đến đâu, như vậy hình như cũng không đúng lắm.

Đặc biệt là pheromone của Alpha sẽ dẫn dụ cậu, cảm giác này rất xa lạ, nhưng cậu biết, pheromone của Alpha đối với Omega có sức hấp dẫn, Tiểu Tước cũng không ngoại lệ.

Họ là người thân, Tiểu Tước là em trai, nên càng không nên như vậy.

Qua lớp khăn quàng sờ sờ tuyến thể sau gáy, cậu luôn cảm thấy sau đêm qua, tuyến thể hình như đã sưng lên, vừa nóng vừa căng.

Kỷ Tư Du đứng tại chỗ hít thở sâu mấy lần, cuối cùng đi về phía trạm y tế.

Trạm y tế được sửa lại từ trạm y tế cũ cách đây 5 năm, diện tích không lớn, nhân viên cũng không nhiều, ngày thường không bận rộn lắm, Kỷ Tư Du ở đây làm đủ mọi việc, chỉ là gần đây rảnh rỗi, sáng sớm hôm nay, lại nhìn thấy Đồng Nghiêu ở đây.

Đồng Nghiêu ăn mặc giống như hôm qua, cậu ta hình như thật sự không sợ lạnh, áo khoác đều mở phanh ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!