Đêm đông lạnh lẽo và cô tịch.
Phòng của An Sơn Lam vẫn trống không, ngay cả đèn cũng không bật, cả ngôi nhà chỉ có một phòng ngủ ở tầng 2 là sáng đèn, rèm cửa kéo một nửa, tuyết trên bệ cửa sổ đã đóng một lớp rất dày, Kỷ Tư Du trước khi đi ngủ đã kéo hẳn rèm lại.
"Cuốn sách này của cậu sao tôi đọc không hiểu gì cả vậy, còn có cả cơ thể người nữa, trên này là cơ bắp à?" An Sơn Lam đã thay đồ ngủ, y nằm sấp ở đầu giường cậu, đèn bàn cũng đang bật, bộ đồ ngủ này là mùa xuân năm ngoái An Niên đặc biệt làm cho hai người họ, mỗi người một bộ, nhưng chất vải hơi mỏng, nên mùa đông Kỷ Tư Du không mấy khi mặc.
"Cậu không lạnh sao?" Kỷ Tư Du vẫn đang mặc áo khoác, ngồi xuống mép giường.
An Sơn Lam ngẩng đầu lên không hiểu tại sao, đồng thời đưa tay về phía cậu, "Lạnh gì chứ, cậu sờ xem."
Y nói rất thẳng thắn, trực tiếp nắm lấy tay Kỷ Tư Du, quả nhiên nóng hổi.
Không biết có phải Alpha nào cũng như vậy không, dường như không sợ lạnh, Kỷ Tư Du có phần ngưỡng mộ từ tận đáy lòng, nhưng nơi đầu ngón tay chạm vào có hơi thô ráp, cậu nhíu mày lật lòng bàn tay của An Sơn Lam ra, trong ký ức của cậu, tay của Tiểu Tước trước giờ không có chai sần, mọc từ lúc nào?
"Cái này của cậu ở đâu ra vậy?" Kỷ Tư Du sờ vào hổ khẩu của y, vết chai ở đó dày hơn những chỗ khác một chút, còn mang theo lớp da thịt mới mọc sau khi vảy bong ra, màu sắc khác biệt rõ rệt.
An Sơn Lam rõ ràng không để tâm, y nằm trên giường, nhưng Kỷ Tư Du không chịu buông tay, y cứ thế giơ tay lên.
"Cầm súng thì sẽ bị thôi."
Kỷ Tư Du đột nhiên nhớ ra, trong lòng bàn tay của Đồng Nghiêu hình như cũng có chai sần.
Trong lòng cậu không thoải mái cho lắm, bàn tay của Tiểu Tước vốn rất xinh đẹp, ngón tay thon dài, da cũng trắng, nhưng bây giờ so với tay của chính mình, màu da dường như đã sậm hơn một tông.
"Có đau không?" Cậu dùng hai tay nâng niu, cẩn thận sờ vào chỗ đóng vảy.
An Sơn Lam vốn không cảm thấy gì, nhưng Kỷ Tư Du cứ sờ, đầu ngón tay của Omega vừa trắng vừa mềm, cảm giác là lạ, y có hơi mất tự nhiên mà rụt tay về.
"Dĩ nhiên không đau, bình thường mà."
Bóng người dưới gầm giường bị kéo rất dài, bất động, một lúc lâu sau Kỷ Tư Du mới lặng lẽ nói: "Được rồi."
An Sơn Lam cũng không phải kẻ ngốc, Kỷ Tư Du rõ ràng là tâm trạng không tốt, y từ trên giường ngồi dậy, giống như hồi nhỏ nằm lên đùi Kỷ Tư Du, cả người đều ngửa ra, thân thể Kỷ Tư Du ngược sáng, chỉ có ánh đèn bàn ở đầu giường chiếu rọi khuôn mặt xinh đẹp của cậu.
"Cậu sao thế?" An Sơn Lam cố ý trêu cậu: "Kỷ Tư Du, hay là cậu khám bệnh cho tôi đi, bác sĩ ơi bác sĩ ơi, tay tôi bị chai nè, cậu xem chữa thế nào thì tốt hơn."
Kỷ Tư Du cúi đầu, chóp mũi xinh xắn, hàng mi đen dày chậm rãi chớp hai cái, sau đó nhìn An Sơn Lam cố tình làm ra vẻ sốt ruột không chờ được mà nói:
"Nhanh lên đi, không thì vết thương lành mất, ôi chao, muộn quá, mọc xong rồi." Y đưa tay đến dưới mắt Kỷ Tư Du, gần như muốn che cả mặt Omega, cười nói một câu: "Cậu mau nhìn đi."
Kỷ Tư Du không nhịn được, cũng cười theo y, Alpha cứ cựa quậy trên đùi cậu, cậu thấy rất nhột, liền ấn đầu y xuống không cho cử động lung tung.
"Tôi sợ cậu bị thương mà." Kỷ Tư Du nói, trong giọng nói không biết tại sao lại mang theo chút tủi thân.
Lý do này An Sơn Lam cũng có thể hiểu được, nhưng đi lính làm sao có thể không xảy ra chút sự cố nào, hơn nữa đây cũng chỉ là vết chai do huấn luyện lâu ngày mà thôi.
"Đừng lo lắng nữa, ngược lại là cậu đó."
Kỷ Tư Du ngẩn ra, "Tôi làm sao?"
"Đồng Nghiêu về sớm hơn tôi 2 ngày, cậu ta hẹn cậu đi ăn cơm, không phải là muốn theo đuổi cậu đấy chứ?"
Tay của Kỷ Tư Du vừa hay luồn qua mái tóc của An Sơn Lam, cậu chậm rãi cử động, không trả lời trực tiếp.
Cậu không phải là Omega không hiểu chuyện, dĩ nhiên biết tâm tư của Đồng Nghiêu, loại Alpha này cậu thường xuyên gặp ở trạm y tế, họ sẽ mượn cớ khám bệnh để nói chuyện với cậu, hoặc là tặng quà cho cậu, nhưng cậu không hề có ý định tiếp xúc sâu hơn với bất kỳ Alpha nào.
"Tôi không thích cậu ta." Kỷ Tư Du lắc đầu nói.
An Sơn Lam nghe vậy rất hài lòng, nhắm mắt tìm một tư thế thoải mái trên đùi Kỷ Tư Du, nói: "Vậy là tốt nhất, cậu tìm ai cũng được nhưng không thể là Đồng Nghiêu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!