*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một ngày trước khi rời tháp Babel, Kỷ Tư Du thu dọn đồ đạc của mình trong ký túc xá, Nhậm Tri Nhiên ngủ cùng cậu một đêm, hôm sau mắt sưng đỏ bỏ đi, cậu không nói lời tạm biệt với cậu, đầu cũng không ngoảnh nói: "Lời tạm biệt là sau này không gặp được nữa mới nói, chúng ta nhất định sẽ gặp lại."
Cậu chạy ra khỏi ký túc xá, thế nhưng chưa được bao lâu liền chạy quay lại, đứng ở ngoài cửa sổ, hét lên với Kỷ Tư Du: "Tư Du! Thuận buồm xuôi gió!"
Trong khoảnh khắc đó lồng ngực Kỷ Tư Du chua xót khó kìm nén, xoay người đi, lau nước mắt trước khi nó rơi xuống.
Nhậm Tri Nhiên là một đứa trẻ rất nỗ lực trong cả công việc lẫn cuộc sống, cuối cùng Kỷ Tư Du vẫn để lại cho cậu 2 viên kẹo.
Cậu không có đồ vật gì quan trọng, chỉ muốn mang đi cuốn sổ tay viết quy tắc Alpha kia.
An Sơn Lam rời khỏi căn cứ sớm hơn cậu 2 ngày, y cần liên hệ xe về liên minh tại địa điểm tiếp theo của Tháp Babel, xe quân sự của căn cứ vì nhiệm vụ tạm thời nên còn lại không nhiều, y chỉ có thể tự mình nghĩ cách, y từng nói, muốn bản thân cậu ở đây đợi y.
Một đêm trước khi Alpha rời khỏi căn cứ, lại lén lút đưa đồ ăn cho cậu trong đêm, là một miếng bánh mì vừa lạnh vừa cứng, nhưng có mứt quả ngọt ngào.
"Ở đâu ra vậy?"
Cậu được An Sơn Lam ôm vào trong lòng, 2 người ngồi trên một chiếc ghế, muộn thế này thật ra không nên ăn đồ ăn, nhưng An Sơn Lam khăng khăng muốn cậu ăn.
"Nhậm Tri Nhiên nói với tôi hôm nay cậu đều không ăn cơm tối mấy, cậu không đói sao?"
Cậu không hiểu rõ ngẩng đầu lên, ánh sáng đèn bàn yếu ớt dường như ngưng tụ một lớp mỡ, chiếu rọi rõ ràng từng sợi lông tơ nhỏ bé trên mặt cậu.
"Tôi có ăn mà."
An Sơn Lam cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mắt cậu.
Dưới hàng lông mi đen nhánh dày rậm là đôi đồng tử trong veo sáng ngời, sau khi thị lực khôi phục, vẫn theo thói quen kiểm tra mắt của cậu.
"Mặc kệ, dù sao cũng mang đã đến, cậu ăn chút đi."
Kỷ Tư Du bưng bánh mì, "Vậy cùng ăn."
Đêm tối ở Tháp Babel không có mặt trăng, An Sơn Lam cùng cậu chia nhau ăn một nửa nhỏ bánh mì, mứt quả bên khóe miệng chưa kịp lau, y vươn đầu qua tỉ mỉ l**m sạch.
Đánh dấu của kỳ ph*t t*nh tồn tại trên người cậu gần nửa tháng, tất cả những hành động thân mật đều là lẽ đương nhiên.
Không biết lần đánh dấu tiếp theo có phải đợi đến kỳ ph*t t*nh lần sau hay không, nhưng hiện tại cậu muốn ôm và hôn môi thì không cần đợi.
"Kỷ Tư Du, cậu làm gì vậy?" Alpha ôm eo cậu, cổ kề cổ dán vào nhau, cằm gác lên vai cậu, "Tối nay tôi không thể ngủ chỗ cậu, gần đây kiểm tra rất nghiêm, tên Kiều Ảnh kia gan bé, bảo cậu ta giúp tôi che giấu, sắp nói tôi bắt nạt cậu ta nữa mất."
"Được, không sao." Cậu sờ tóc Alpha, giọng ôn hòa hỏi: "Vậy lát nữa là đi sao?"
An Sơn Lam vùi vào trong cổ cậu, lúc lắc đầu da thịt cọ xát cả cái đầu, ngứa đến mức cậu không nhịn được cười, vừa nghĩ đến ngày mai Alpha phải đi, trong lòng tràn đầy không nỡ, "Tiểu Tước, ôm ôm tôi……"
"Không phải vẫn luôn đang ôm sao."
Giọng cậu rất nghèn nghẹn nói: "Không đủ."
An Sơn Lam ngồi dậy từ trên người cậu, dưới vẻ mặt mờ mịt của cậu 2 tay luồn xuống dưới nách cậu, ngay sau đó giống như ôm đứa nhỏ xách cậu lên.
"Tiểu Tước!" Kỷ Tư Du khàn giọng hoảng hốt kêu lên, Alpha cao hơn cậu rất nhiều, lúc 2 chân rời mặt đất theo bản năng co đầu gối lên.
"Thả, thả tôi xuống."
An Sơn Lam cố ý hù dọa cậu, buông hai tay ra, trơ mắt nhìn sắp rơi xuống đất, 2 chân cậu dò mặt đất, kết quả lại được Alpha nâng lên.
"Đừng quậy nữa……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!