Chương 31: Tan Chảy

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

An Sơn Lam từ nhà gỗ dưới núi tuyết chạy đến ký túc xá của Kỷ Tư Du, sau đó lại chạy tới trạm y tế, thuốc ức chế của Omega được y để trong túi áo khoác, y chạy rất lâu rất lâu, sắc trời u ám trầm trầm, rõ ràng vẫn là buổi sáng, y đá văng cửa nhà gỗ, cuốn theo gió tuyết nhìn thấy Kỷ Tư Du vô cùng đau đớn quỳ rạp trên giường, áo khoác dày nặng rơi bên mép giường gỗ, Omega chỉ mặc một chiếc áo len, quần cởi một nửa, lộ ra phần đùi thon thả trắng nõn, lưng đều ướt đẫm.

Y bước lên một bước, pheromone của Kỷ Tư Du xông thẳng lên trán y, từng sợi dây thần kinh trong đầu dường như đều đang đứt gãy.

"Tiểu Tước……"

Omega trên giường nghiêng tai đi nghe âm thanh đến từ bên cửa, đôi mắt không nhìn thấy khuếch đại sự bất an của cậu, vẫn luôn gọi tên mình.

An Sơn Lam trực tiếp chạy lên phía trước, vào lúc cậu sắp ngã xuống giường thì ôm lấy cậu, tiếp đó dùng tấm chăn trên giường gỗ đắp kín cho cậu.

"Cậu ngoan ngoãn đợi tôi là được, xuống dưới làm gì?"

Kỷ Tư Du được y ôm trọn vào trong lòng, lúc ngồi trên đùi Alpha mới cảm nhận được một chút cảm giác an toàn.

Trên người cậu toàn là mồ hôi dính dớp, hai tay vươn ra ôm lấy cổ An Sơn Lam, dùng trán cọ cằm đối phương, nói chuyện đều mang theo vẻ ướt át dính người.

"Tôi không nhìn thấy cậu." Cậu nói: "Đợi cậu về, lâu quá, nhớ cậu lắm."

Kỷ Tư Du trong kỳ ph*t t*nh thẳng thắn bộc trực hơn ngày thường rất nhiều, An Sơn Lam vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy xương quai xanh tinh xảo của cậu ẩn dưới áo len, chỗ hõm xuống đọng mồ hôi li ti, lấp lánh, giống như giọt sương trong sương mù buổi sớm.

"Đưa tay cho tôi."

Kỷ Tư Du vẫn còn ý thức, run run rẩy rẩy di chuyển một bàn tay, mềm nhũn đặt lên vai An Sơn Lam, mỗi một đốt ngón tay đều thấm màu hồng phấn, run đến mức không thành hình.

Ống tiêm lạnh băng vừa chọc vào làn da mềm mại của Kỷ Tư Du.

"Chuyện gì vậy?"

An Sơn Lam phát hiện, thuốc ức chế bị đông cứng, y dùng sức vẩy vẩy qua lại.

Kỷ Tư Du trong lòng y không nhúc nhích, quần không biết đã cởi hết từ lúc nào, từ trong chăn lộ ra hai bàn chân, An Sơn Lam liếc mắt nhìn một cái, nhịp tim không ổn định, đắp lên cho cậu.

"Đợi tôi một chút."

Lò sưởi vẫn đang cháy, lách tách vang lên, giống như thiêu đốt trên người Kỷ Tư Du, cậu khó chịu đến mức bắt đầu nức nở.

An Sơn Lam tháo găng tay, một tay ôm Kỷ Tư Du, một tay cởi cúc bên ngoài quân phục của mình, muốn nhét thuốc ức chế vào trong áo mình, Omega lại ngẩng đầu lên từ trong lòng y.

"Tiểu Tước, cậu đang làm gì vậy?"

Kỷ Tư Du thị lực không rõ cũng không ảnh hưởng đến vẻ xinh đẹp của cậu, đôi mắt ướt át là một dòng sông chưa từng đóng băng, cậu tự mình rướn lên, cả khuôn mặt đều nổi lên một tầng màu đỏ thắm khác thường, "Tiểu Tước."

An Sơn Lam có hơi không chịu nổi mùi vị này của cậu bây giờ, "Đừng có gọi tôi mãi."

Kỷ Tư Du lại dán sát tới, trán đụng vào cằm y, cảm giác đau đớn ập đến, thuốc ức chế trong tay rơi vào khe hở của tấm ván gỗ, An Sơn Lam ấn cậu xuống, khẽ tức giận: "Kỷ Tư Du, cậu một chút cũng không nghe lời."

"Xin lỗi, có đau không?"

Rõ ràng trán mình đều nhuốm đỏ, còn muốn s* s**ng lung tung lên mặt An Sơn Lam để xác nhận sự an toàn của y.

"Tôi thấy cậu một chút cũng không khó chịu."

Ánh sáng duy nhất trong nhà gỗ có lẽ chính là lửa trong lò, cả người Kỷ Tư Du đều vô lực dựa vào trong lòng An Sơn Lam, hai chân đều co lại.

"Cậu ôm tôi một cái, là không khó chịu nữa."

"Cậu lại làm nũng." Rõ ràng vẫn luôn ôm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!