Chương 30: Đảo

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhậm Tri Nhiên sáng sớm tinh mơ đã chạy đến ký túc xá của Kỷ Tư Du, gõ cửa rầm rầm, sắc trời thật ra mới chỉ lộ ra một chút ánh sáng, cậu trực đêm xong là tới ngay.

"Vẫn chưa tỉnh sao?"

Trong miệng lẩm bẩm nghĩ nếu Omega còn chưa ngủ dậy thì cậu về ngủ bù trước vậy, cậu hắt hơi một cái, bàn tay dày bọc trong găng tay lạnh đến mức sắp mất cảm giác, cửa ký túc xá từ bên trong được mở ra, Kỷ Tư Du với khuôn mặt đỏ bừng lộ ra từ khe cửa, quần áo cậu mặc lộn xộn, nhìn qua là do vội vàng hoảng loạn mới tròng đại vào.

"Tri Tri?" Giọng nói có phần nhẹ bẫng, có lẽ do quá lạnh, ánh mắt vẫn không có tiêu cự.

"Là tôi đây." Cậu day day mũi, hỏi Kỷ Tư Du: "Tôi làm xong việc liền tới tìm cậu, cậu có đói không, tôi đi chuẩn bị đồ ăn cho cậu, cậu đợi tôi một chút."

Kỷ Tư Du vội vàng gọi cậu lại, muốn nắm lấy tay cậu, nhưng vẫn là Nhậm Tri Nhiên tự mình nắm lấy.

"Không cần lo cho tôi, trực đêm mệt lắm, cậu mau về nghỉ ngơi đi."

"Không sao mà, dù sao tôi cũng phải ăn." Miệng thì nói vậy, nhưng lại ngáp không ngừng, cậu bắt đầu thấy ngại ngùng.

"Tri Tri, nghe lời, đi ngủ trước đi."

Nhậm Tri Nhiên gật gật đầu, hỏi cậu: "Vậy hôm nay Alpha kia sẽ đến chăm sóc cậu chứ?"

Một trận gió thổi tới trước mặt, Kỷ Tư Du khẽ nhắm mắt lại, mím môi ừm một tiếng.

"Vậy thì tốt."

Nhậm Tri Nhiên yên tâm, "Vậy tôi đi trước đây, muộn chút nữa tới tìm cậu được không?"

"Được."

Nhậm Tri Nhiên vội vàng bảo Kỷ Tư Du vào phòng, tri kỷ chủ động giúp cậu đóng cửa lại, bản thân xoay người rời đi, dáng vẻ tâm trạng khá tốt, nhảy chân sáo chạy về phía tuyết trước cửa ký túc xá, khóe mắt liếc thấy một vật lạ, định thần nhìn lại.

"Oa ——"

Cậu ngồi xổm xuống, tò mò săm soi, "Cái gì đây?"

Đây là lần đầu tiên nhìn thấy loại đồ chơi này, bên dưới là cành cây, trên cành điêu khắc cánh hoa trắng tinh trong suốt, giống như pha lê.

"Đẹp thật đấy." Ngẩng đầu nhìn ngó xung quanh, "Ai đặt ở đây thế? Là Tư Du sao?"

Mặc kệ, lát nữa hỏi cậu ấy vậy, bây giờ cậu phải đi ngủ đã.

Tiếng bước chân chạy nặng nề trầm đục ngoài cửa dần đi xa, Kỷ Tư Du được người ta ôm lấy từ phía sau bế trở lại giường.

"Tiểu Tước." Cậu cố ý đè thấp giọng, ngủ cùng Alpha một đêm, cứ có cảm giác trong phòng toàn là mùi lá cam đắng, "Cậu…… cậu còn ngủ không?"

An Sơn Lam vốn dĩ đang nhắm mắt dựa vào ngực cậu, lúc này bất mãn ngước mắt lên.

"Bây giờ mới mấy giờ? Cậu không buồn ngủ sao?"

"Tôi cảm thấy……" Cậu nói chuyện không dưng có hơi lắp bắp, "Nên dậy thôi."

An Sơn Lam vùi lại vào hõm cổ cậu, giọng nói rầu rĩ, "Ngủ thêm chút nữa."

Hơi thở nóng rực phả lên da thịt ngưa ngứa, cậu co rụt vai, hai tay v**t v* qua lại trên mặt người nọ.

"Cậu sờ cái gì?"

Hình như là dáng vẻ không vui lắm, nhưng vẫn nằm bất động cho người ta sờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!