Chương 3: Táo Vị Rượu

"Tước?"

Sophia nhìn thấy An Sơn Lam từ xa, cô ra ngoài đổ nước, đến chậu nước cũng không buồn để ý, tiện tay đặt lên bậc thềm, sau đó xách váy chạy về phía y, khóe mắt cô đã có thêm vài nếp nhăn, mảnh nhỏ, ẩn dưới mái tóc xoăn dày màu vàng kim của cô, bị gió thổi mới thấy được, câu nói đầu tiên với An Sơn Lam cũng giống như của Kỷ Tư Du, cô hỏi: "Trời ơi, con lại cao lên nữa à?"

Không còn là đứa trẻ tinh nghịch quấn quanh chiếc váy rộng của cô nữa, mà đã là một Alpha cần cô phải ngẩng đầu lên nhìn.

An Sơn Lam mặc cho cô nghịch ngợm đôi tay mình, sau đó bị cô xoay một vòng như đang săm soi món đồ quý hiếm nào đó.

"Sophia, cháu có mọc thêm tay hay thiếu đi cái chân nào đâu, đừng nhìn nữa."

Sophia vỗ vào vai y, trong con ngươi màu xanh biếc in bóng tuyết trắng xóa, trêu chọc nói: "Không tệ nha, bây giờ không còn là cậu bé nữa."

An Sơn Lam dĩ nhiên đáp lại: "Đó là đương nhiên."

Sophia nói: "Ba mẹ cháu không có ở đây, trưa nay đến nhà cô ăn cơm nhé?"

Họ dĩ nhiên không từ chối, bữa trưa của Sophia chuẩn bị cũng khá thịnh soạn, nhưng thực ra mọi người đều không ăn được nhiều, cô áp chảo một miếng bít tết, là do chú Giản mua về từ tuần trước, Giản cũng đã lâu không gặp An Sơn Lam, đặc biệt từ trong phòng lấy ra một chai rượu vang đỏ, nói y bây giờ đã lớn, đã đến tuổi có thể uống rượu với người khác.

"Chú Giản, cậu ấy vẫn là không uống đâu ạ." Kỷ Tư Du từ chối thay y, nhưng Giản vẫn rót một ít vào chiếc ly thủy tinh trong suốt, chưa đến nửa ly, chỉ một ngụm là hết, An Sơn Lam không mạnh không nhẹ kéo tay Kỷ Tư Du ra sau, nhận lấy ly rượu vang đỏ đó.

"Uống chứ, toi ở trong quân đội cũng uống rồi."

Kỷ Tư Du nghiêng mặt nhìn sang y, trong mắt có sự kinh ngạc, nhẹ giọng hỏi: "Tại sao ở trong quân đội lại phải uống rượu?"

An Sơn Lam ra vẻ cao thâm nhìn cậu một cái, ghé sát vào tai Kỷ Tư Du nói thầm: "Cậu đoán xem."

Một luồng hơi nóng chui vào vành tai Kỷ Tư Du, bất giác tim cậu ngừng đập một giây, sau đó không nói gì mà lặng lẽ cúi đầu ăn cơm.

Lúc về nhà, An Sơn Lam ra cửa trước, Sophia gọi Kỷ Tư Du lại.

"Honey." Trong tay cô cầm một túi bánh quy, "Cô mới làm đó, mang về ăn cùng Tước nhé."

Vẫn giống như lúc nhỏ, làm được món gì ngon là lập tức để họ chia nhau ăn.

Kỷ Tư Du hai tay nhận lấy, cười với Sophia: "Vâng ạ, vậy cháu đi trước đây."

"Đi đi."

An Sơn Lam đã sớm nhìn thấy thứ trong tay Kỷ Tư Du, y đã lâu không ăn bánh quy của Sophia, Kỷ Tư Du lấy ra hai cái đưa cho y, hai người vừa đi vừa ăn.

"Ba mẹ đâu, họ đi đâu rồi?"

Kỷ Tư Du lấy ra miếng bánh quy cuối cùng, chủ động đút cho An Sơn Lam, Alpha thuận thế mở miệng cắn lấy, tiếng nhai bánh quy rộp rộp như tiếng giẫm tuyết dưới chân, Kỷ Tư Du nói cho y biết: "Đến đảo thành rồi, Omega của chú Kiều sinh nhật, họ đến tham dự tiệc."

"Tiệc tùng?" An Sơn Lam hỏi: "Sao cậu không đi?"

Gió hơi lớn, Kỷ Tư Du khẽ rụt cổ nói: "Trạm y tế tuy không bận, nhưng cũng không thể đi được."

Nhưng cậu nghĩ, may mà không đi, nếu không Tiểu Tước về chỉ có một mình, vậy thì cô đơn biết bao.

"Đúng rồi, trong nhà còn mấy quả táo." Hai người đi đến cửa, Kỷ Tư Du lấy chìa khóa mở cửa, không quên quay đầu nói: "Lát nữa rửa cho cậu ăn, hai hôm nay lạnh lắm, vẫn chưa kịp trải giường cho phòng của cậu."

An Sơn Lam "ờ" một tiếng nói: "Không sao, ngủ ở chỗ cậu là được."

Bàn tay cầm chìa khóa của Kỷ Tư Du khẽ cứng đờ, lông mi khẽ run, "Ngủ chung sao?"

"Đúng vậy." An Sơn Lam bước vào nhà, xoay một vòng tại chỗ nói: "Trước đây không phải đều ngủ chung sao, tốn thời gian trải giường làm gì."

Hình như cũng đúng, Kỷ Tư Du mím môi đóng cửa lại, cậu đột nhiên để Tiểu Tước ngủ một mình đúng là có hơi khó hiểu, từ nhỏ đến lớn xác suất họ ngủ riêng giường rất thấp, thường xuyên là đang chơi đùa xong liền lăn ra ngủ trên cùng một chiếc giường, lúc mở mắt ra thì hai người đang ôm nhau, nhiều lúc Kỷ Tư Du cũng không quen ngủ một mình, đặc biệt là mùa đông, cậu rất sợ lạnh, tay chân mà lạnh buốt thì không tài nào ngủ ngon được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!