Dấu chân trong tuyết ngày hôm sau ước chừng sẽ bị lấp phẳng, Kỷ Tư Du ngoan ngoãn giống như Omega nhỏ hồi bé vừa mới gặp mặt làm quen kia, sẽ chạy theo sau mông Kỷ Ương Nam, cũng sẽ ngồi ở cửa quán rượu gặm bánh mì.
Sắc trời quá tối, không nhìn thấy ánh sáng, y dựa vào ký ức trở về căn cứ, dưới bầu trời mênh mông bát ngát dường như chỉ có y và Kỷ Tư Du.
Y gọi tên Kỷ Tư Du một lần nữa.
"Hửm?"
Omega sau lưng hai tay ôm chặt thêm vài phần, sáp vào gần muốn nghe y nói chuyện, gò má lạnh băng dán vào y, "Tiểu Tước, cậu vừa nói cái gì vậy?"
Y nảy sinh tâm tư xấu xa, "Không nghe thấy thì thôi."
Kỷ Tư Du sốt ruột, giọng điệu cũng loạn cả lên, "Nói lại lần nữa đi, tôi muốn nghe."
"Không nói."
Kỷ Tư Du dùng mặt nghiêng cọ qua cọ lại lỗ tai y, "Cầu xin cậu đấy."
Nhưng An Sơn Lam dường như quyết tâm không muốn nói lại lần nữa, Kỷ Tư Du liền chỉ có thể mất mát nằm sấp trên vai y, buồn bã giống như bạn nhỏ bị thu hồi phần thưởng.
"Biết rồi."
An Sơn Lam giọng điệu xoay chuyển, "Cậu biết cái gì mà cậu biết rồi?"
"Không có mà." Kỷ Tư Du nói: "Cậu đang giận tôi, cho nên không nói cho tôi biết."
"Biết là tốt."
Kỷ Tư Du rất nhẹ rất nhẹ dùng miệng chạm vào d** tai y, giống như đang thề thốt: "Sau này sẽ không thế nữa……"
Ánh đèn dưới hành lang ký túc xá căn cứ trắng bệch, không có một ai, An Sơn Lam cõng Kỷ Tư Du vào phòng, hoa hồng tuyết được y cắm trên nền tuyết trước cửa ký túc xá.
Trên bàn bên cửa sổ đặt một cái bát đựng đầy cơm thức ăn cùng một tờ giấy có viết chữ.
"Tri Tri để lại sao?" Kỷ Tư Du s* s**ng mặt bàn không theo quy luật gì, tờ giấy kia đã sớm bị An Sơn Lam cầm ở trong tay.
"Tư Du."
Nhịp tim hôm nay quá tải quá lâu, An Sơn Lam đột nhiên gọi cậu như vậy, thực sự khiến cậu có hơi luống cuống.
"Hôm nay tôi phải trực đêm, chỉ có thể rời đi trước."
Kỷ Tư Du lúc này mới ý thức được y đang đọc tờ giấy Nhậm Tri Nhiên để lại, đỏ mặt không thôi, vành tai nóng hổi.
"Các cậu thật là, cũng không về sớm chút, ngày mai tôi tới tìm cậu."
Kỷ Tư Du cảm thấy An Sơn Lam ngồi xuống bên cạnh cậu, ghé vào rất gần.
"Đợi tôi một chút."
"Đi đâu vậy?" Cậu bây giờ rất sợ Tiểu Tước lại muốn đi.
"Cơm nguội, tôi đi hâm nóng một chút."
Trái tim đang treo lơ lửng lại được cậu nuốt vào trong bụng, "Được."
Chưa đi bao lâu, có thể mười phút cũng chưa tới, An Sơn Lam liền đẩy cửa bước vào, nghe tiếng bước chân là biết là y.
Chiếc thìa sắt kề sát bên môi cậu, thật ra hơi nóng, nhưng cậu nhất quyết không hé răng kêu một tiếng, An Sơn Lam trơ mắt nhìn màu môi cậu trở nên đỏ thắm, nhíu mày nhét miếng tiếp theo vào miệng mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!