*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tháng đầu tiên rời nhà đến quân đội, là khoảng thời gian An Sơn Lam nằm mơ thường xuyên nhất, trong mơ vô số lần y xuyên không trở về rạng sáng ngày Kỷ Ương Nam lái xe đưa y đến đảo thành.
Nhiệt độ lạnh lẽo, sương mù dày đặc bao phủ, còn có Kỷ Tư Du trầm mặc ở một bên.
Khăn tay Kỷ Tư Du đưa cho y chưa bao giờ rời khỏi người, luôn được y đặt trước ngực, trái tim là bộ phận quan trọng nhất của cơ thể người, kỳ mẫn cảm lần đầu tiên của y, thứ ghi nhớ chỉ có nhịp tim, nhiệt độ cơ thể, còn có nước mắt của Kỷ Tư Du.
Alpha trong quân đội trêu chọc y, hỏi y có phải đang yêu đương không, nếu không tại sao lại quý trọng chiếc khăn tay này như thế.
Bọn họ căn bản không hiểu, khăn tay của Kỷ Tư Du vừa mềm mại vừa sạch sẽ, còn mang theo pheromone nhàn nhạt, quan trọng nhất là, nếu y không giữ gìn cẩn thận, tùy ý vứt lung tung, Kỷ Tư Du biết được nhất định sẽ rất buồn.
Kỷ Tư Du từ nhỏ đã là quỷ khóc, lớn lên cũng vậy, cậu nhất định sẽ khóc.
Nhưng trò đùa này dẫn đến việc y cứ luôn nghĩ về nụ hôn trộm của Kỷ Tư Du vào đêm cuối cùng trước khi rời nhà, Sophia nói giữa anh em không thể như vậy, y và Kỷ Tư Du đã làm người thân nhiều năm như thế, trong khoảng thời gian y nghỉ phép về nhà, bọn họ đã hôn rất nhiều rất nhiều lần.
Y không hay gọi Kỷ Tư Du là anh, y thích hôn môi với Kỷ Tư Du.
Đây dường như không phải là một vấn đề tràn ngập mâu thuẫn, nhưng y vẫn quyết định về nhà một chuyến.
Mùa xuân đã trôi qua một nửa, y nộp đơn xin phép lên liên minh, liên minh cho phép y nghỉ phép, nhưng yêu cầu y phải quay về trong vòng một tuần, thời gian rất gấp rút, ngay đêm hôm đó y liền ngồi lên xe rời khỏi quân đội.
Điểm đến là đảo thành, đi ngang qua những ngọn núi trập trùng không dứt, nhớ tới hồi nhỏ An Niên một mình đưa y ngồi xe về liên minh, thân xe lắc la lắc lư luôn khiến y ngủ không ngon, tuổi còn nhỏ chỉ mải lo ăn uống ngủ có đủ giấc hay không, thời gian rảnh rỗi thì nhìn phong cảnh tráng lệ ngoài cửa sổ mà cảm thán, tâm sự lúc về nhà và lúc ra ngoài không giống nhau, bây giờ chỉ nghĩ đến Kỷ Tư Du.
Y bỏ tiền thuê người từ đảo thành đưa y về nhà, nhưng lại chạy thẳng đến trạm y tế, nhớ rất rõ ràng, còn 15 phút nữa là đến 11 giờ trưa, y muốn người đầu tiên nhìn thấy là Kỷ Tư Du.
Y tưởng rằng Omega xin nghỉ ở nhà, nhưng bác sĩ già ở trạm y tế nói cho y biết, Kỷ Tư Du đã rời khỏi trạm y tế được một khoảng thời gian, thuận tiện bảo y mang thư về.
Bức thư kia trăm ngàn lỗ hổng, dính nước sau đó lại hong khô, nét chữ là của Kỷ Tư Du.
Y không nói hai lời mở ra ngay tại cửa trạm y tế.
Y mang theo thư về nhà, An Niên đang nấu cơm, nhìn thấy y vẻ mặt kinh ngạc.
"Sao con lại về?"
Lúc đó tay rất run, cầm không nổi bức thư, nhẹ bẫng rơi xuống đất, y hỏi An Niên: "Tại sao không nói cho con biết?"
An Niên không hiểu, "Con đang nói cái gì vậy?"
Bức thư trên mặt đất được nhặt lên, Kỷ Ương Nam từ trên lầu đi xuống, giống như đã đoán được, không có dao động gì, "Ngồi xuống trước đi."
"Cậu ấy đi từ khi nào?"
"Ba bảo con ngồi xuống trước."
"Tại sao không trả lời con!"
An Niên lần đầu tiên thấy y như vậy, muốn khuyên nhủ, được Kỷ Ương Nam che ở sau lưng, "Tiểu Tước, bình tĩnh một chút, chuyện này là quyết định của Tư Du."
"Cho nên tại sao con không thể biết?"
Y đỏ hoe mắt, cảm thấy như bị lừa gạt, còn có bị vứt bỏ, hóa ra hỏi có nhớ cậu hay không, là ý này sao? Bởi vì phải rời đi, cho nên muốn xác nhận nỗi nhớ của bản thân có tồn tại hay không.
Kỷ Ương Nam cũng không cảm thấy tức giận đối với sự trách móc của y, mà là hỏi y: "Con có biết thằng bé thích con không."
Mọi suy nghĩ của y giống như biến thành bọt nước thoáng qua sau đó biến mất, những bọt nước đó là do y cùng Kỷ Tư Du lén lút chọc vỡ, trong chậu giặt quần áo đổ đầy bột bồ kết của An Niên, đủ loại màu sắc, Kỷ Tư Du nói giống như cầu vồng.
Y ra ngoài, Sophia biết y trở về, cứ khăng khăng kéo y về bảo y ăn bánh quy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!