*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhậm Tri Nhiên trước khi rời đi đặc biệt chạy tới nhà gỗ nhỏ.
"Tư Du tỉnh chưa?"
Cậu vươn cổ nhìn về phía giường nhỏ, Alpha không biết từ lúc nào đã chuyển ghế đến bên giường ngồi, lò sưởi cũng bị dời qua đó, Kỷ Tư Du yên tĩnh nằm nghiêng, gò má ửng hồng, nhìn qua là nóng đến mức thấu người.
"Vậy tôi đi trước đây, các cậu đợi một lát hẵng về, tôi chuẩn bị đồ ăn cho Tư Du."
Kỷ Tư Du cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện, không cần phải giả vờ ngủ nữa, cậu chống tay lên giường từ từ ngồi dậy.
"Không cùng đi sao?"
Nhậm Tri Nhiên kinh ngạc nói: "Cậu tỉnh rồi?"
"Ừm."
Nhậm Tri Nhiên không vui cho lắm, chu miệng, nhỏ giọng lên án nói: "Có người bảo tôi đi trước đấy."
Cậu cảm thấy Kỷ Tư Du có lẽ là ngủ nhiều quá, trở nên ngốc nghếch, hỏi một câu: "Ai cơ."
"Không có gì." Cậu vỗ vỗ tay, co được dãn được, định sau khi về ký túc xá sẽ cùng Kỷ Tư Du thảo phạt thật tốt Alpha mới tới từ liên minh này.
"Tư Du, tôi ở ký túc xá đợi cậu nhé."
"Được." Kỷ Tư Du không quên dặn dò: "Trên đường cẩn thận."
Nhậm Tri Nhiên xoay người chạy ra ngoài, lớn tiếng hô: "Biết rồi!"
Nhà gỗ nhỏ yên tĩnh chật hẹp lại chỉ còn 2 người.
Gió ở Tháp Babel cũng giống như tuyết, chưa từng dừng lại, không biết thời gian, không nhìn thấy ánh sáng, nhưng vẫn có thể nghe thấy hơi thở đến từ một người khác.
Thời gian trôi qua không hay không biết, hôm nay cầu nguyện trôi qua chậm hơn một chút.
Mắt của Kỷ Tư Du chậm rãi mở ra dưới khăn tay.
"Cậu đói không?"
Cậu có hơi câu nệ ngồi bên mép giường, "Bây giờ là mấy giờ rồi?"
Củi lửa cháy trong lò lách tách, cậu không nhận được bất kỳ hồi đáp nào.
"Tôi…… Tôi tên Kỷ Tư Du."
Cậu đột nhiên nói ra tên của mình, mắt cay cay.
Tiếng ghế kéo lê trên mặt đất rất chói tai, cùng với tiếng bước chân, Kỷ Tư Du cảm thấy y giống như muốn rời đi, vội vã đứng dậy, hét lên: "Cậu đi đâu?"
Tiếng bước chân dừng lại.
Kỷ Tư Du nắm chặt nắm đấm, nỗi nhớ nhung đã sớm điên cuồng lớn lên tận đáy lòng, cậu không thể chấp nhận chia xa thêm một lần nữa.
"Không đưa tôi đi sao?"
Ý thức được lời mình nói dường như có hơi khó hiểu, cậu không nhìn thấy, cứng đờ muốn nắm lấy tứ gì đó.
Không khí lạnh lẽo, nhẹ bẫng, giống như giấy viết thư cậu lén xem trên gác xép hồi nhỏ, rất nhiều người đều khen cậu thông minh, nhưng Kỷ Ương Nam lại nói, Kỷ Tư Du phải làm một Omega dũng cảm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!