Chương 24: Người Tốt

"Thật đấy, tôi không lừa cậu."

Nhậm Tri Nhiên ngồi trên chiếc ghế trước bàn của Kỷ Tư Du, vô cùng khoa trương dùng tay vẽ một vòng tròn trước ngực, nói với cậu: "Chúa thật sự đã thực hiện nguyện vọng của tôi, liền tù tì tặng cho tôi 2 người tuyết, nhưng mà tôi chỉ có một chiếc khăn quàng cổ, ngài ấy tính sai rồi."

Omega trên giường ăn mặc chỉnh tề, chăn che kín nửa th*n d*** của cậu, 2 tay bị tì ở dưới gò má, chẳng có chút tinh thần nào mà chớp 2 cái mắt, khóe môi hiện ra ý cười.

"Cậu quàng cái của tôi đi."

"Không cần, tôi không lạnh."

Nhậm Tri Nhiên tỉ mỉ chú ý thấy áo khoác ngoài của Kỷ Tư Du cài sai một cúc áo, muốn nhắc nhở cậu một chút, Omega lại nhắm mắt, vẻ mặt mệt mỏi nói: "Tri Tri, cậu giúp tôi lấy một chậu nước lạnh tới đây."

"Cái gì?"

Nhậm Tri Nhiên kinh ngạc, thời tiết kiểu này lấy đâu ra nước lạnh, toàn bộ đều là nước đá, ngón tay chạm một cái đều có thể bị lạnh đến hỏng.

Cậu lo lắng nói: "Tư Du, cậu sao vậy? Tôi vẫn là nên đi tìm bác sĩ khám cho cậu một chút, đợi tôi nhé."

"Không sao."

Nhậm Tri Nhiên mạnh mẽ đứng dậy từ trên ghế, chân ghế cọ qua mặt đất, ken két một tiếng, cậu trơ mắt nhìn Kỷ Tư Du nhíu chặt mày.

"Sao có thể không sao được?"

Tiếng th* d*c của Kỷ Tư Du rất nặng nề, "Tôi nhìn không rõ lắm." Omega sắc mặt có phần đau đớn, cậu nói: "Mắt rất đau."

Nhậm Tri Nhiên tuy rằng tuổi còn nhỏ, thời gian tới tháp Babel là Omega ngắn nhất ở đây, nhưng cậu không phải kẻ ngốc cái gì cũng không hiểu, mắt Kỷ Tư Du rất rõ ràng là đã xảy ra vấn đề.

"Cậu bị…… mù tuyết?" Nhậm Tri Nhiên dè dặt hỏi.

Khí hậu của tháp Babel không phải tất cả mọi người đều có thể thích ứng, ngày đầu tiên tới nơi này, lúc còn chưa quen biết Kỷ Tư Du, Omega lớn tuổi trong đội ngũ đã dặn dò cậu, không được ở ngoài trời thời gian dài, tuyết của tháp Babel trắng đến lóa mắt, nơi này thời tiết nghiêm hàn, dưới lớp băng tuyết bao phủ tầng tầng lớp lớp căn bản không biết là đất hay là sông băng.

Cậu vừa giận vừa vội, Kỷ Tư Du rõ ràng là một bác sĩ rất có kinh nghiệm, sao còn có thể khiến bản thân thành ra như vậy, cậu giậm chân, nói rằng: "Đợi tôi một chút."

Kỷ Tư Du gọi tên cậu một tiếng, nhưng Nhậm Tri Nhiên không quay đầu lại, cửa bị gió thổi đóng, Kỷ Tư Du nằm trên giường rùng mình một cái.

Cậu nhắm mắt mở mắt vô số lần, nhưng tầm nhìn trước mắt lần sau còn mờ hơn lần trước, cậu cuộn tròn người, dùng đôi tay sớm đã đông cứng che kín đôi mắt, nước mắt vô thức chảy qua đuôi mắt, cậu bắt đầu run rẩy.

Rõ ràng không còn nhiều thời gian nữa, tại sao cứ phải không nhìn thấy vào lúc này.

Cậu thậm chí còn chưa kịp đi xem người tuyết khác mà Nhậm Tri Nhiên nói.

Sớm biết thế bản thân cũng nên đi theo Nhậm Tri Nhiên cùng nhau cầu nguyện.

Căn cứ tháp Babel vĩnh viễn đều nghiêm túc tĩnh lặng, Nhậm Tri Nhiên mãi không thấy về, gió lớn vỗ vào cửa sổ kính ký túc xá của cậu, khí lạnh từ khe hở luồn vào, Kỷ Tư Du nén chịu cảm giác chua xót ở mắt, chậm chạp bò dậy từ trên giường.

Cậu không nhìn thấy ánh sáng nữa, trước mắt là một mảnh đen kịt.

Khoảnh khắc cửa bị mở ra, gió cuồng nộ cuốn tới thổi tóc cậu đến tán loạn.

"Tri Tri?"

Tiếng bước chân dần dần đến gần rất nặng, không phải loại giày Nhậm Tri Nhiên bình thường đi, càng giống như tiếng trầm đục của đế giày da khá dày và cứng ma sát mặt đất hơn.

Kỷ Tư Du không ngửi thấy bất cứ mùi nào đến từ người khác ở trong không khí, tháp Babel quá lạnh, quần áo dày nặng cùng với nhiệt độ không khí cực thấp căn bản không cách nào để pheromone tràn ra, cậu cũng cơ bản chỉ sẽ ngửi thấy một chút pheormone Omega vào buổi tối Nhậm Tri Nhiên ngủ cùng cậu.

"Cậu……"

Người tới sức lực rất lớn, đè bả vai cậu để cậu nằm xuống giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!