Chương 23: Vật Kỷ Niệm

Nhậm Tri Nhiên kiên định cho rằng người tuyết xuất hiện bất ngờ là nguyện vọng Chúa thực hiện cho cậu, Kỷ Tư Du ngày nào cũng đi xem nó.

Mắt của cậu gần đây cảm giác khó chịu rất mạnh, không chỉ sợ ánh sáng, mà còn luôn dễ dàng vô thức ch** n**c mắt, vào một buổi chiều rảnh rỗi, cậu đem 2 quả cầu tuyết trên dưới của người tuyết đổi lại vị trí theo kích thước, đồng thời cũng di dời cành cây lên trên, Nhậm Tri Nhiên nói nhìn như vậy thuận mắt hơn, căn cứ tháp Babel không có bất cứ thứ giải trí nào có thể giết thời gian, một người tuyết cũng có thể khiến cậu cảm thấy hưng phấn.

Nhà gỗ, người tuyết, 2 bóng người nhỏ bé là sinh vật sống duy nhất dưới chân núi tuyết.

Nói chuyện đều có tiếng vang vọng lại.

"Tư Du." Nhậm Tri Nhiên hít hít cái mũi đỏ bừng nói: "Ở đây lạnh như vậy, sẽ làm nó bị lạnh hỏng không?"

Người tuyết sao có thể sợ lạnh, nhưng Kỷ Tư Du không đành lòng đánh vỡ sự ngây thơ của Nhậm Tri Nhiên, bèn nói: "Ngày mai mang khăn quàng cổ tới, quàng lên cho nó, như vậy thì không lạnh."

Nhậm Tri Nhiên động lòng, cảm thấy đây thật sự là một ý kiến hay, hận không thể bây giờ liền chạy về căn cứ lấy khăn quàng cổ.

Mắt của Kỷ Tư Du lại bắt đầu đau, cảnh tượng trước mắt tan rã, xuất hiện bóng chồng, cậu dùng sức nhắm lại sau đó mở ra, cảm giác đau không giảm mà còn tăng, gió thổi qua bên tai, trước mắt chợt hiện lên một luồng ánh sáng trắng, cậu cái gì cũng không nhìn thấy.

"Tư Du?"

Nhìn Kỷ Tư Du bỗng nhiên ngồi xổm trong nền tuyết, Nhậm Tri Nhiên sau khi sửng sốt vội vàng kéo cánh tay cậu muốn đỡ cậu dậy.

"Tư Du, Tư Du!" Cậu lo lắng hô lên.

Kỷ Tư Du bắt đầu ù tai, chưa qua thời gian quá dài giọng nói của Nhậm Tri Nhiên dần dần rõ ràng, giống như từ nơi rất xa rất xa truyền đến, từng cái từng cái gõ vào màng nhĩ cậu.

Cậu vẫn luôn nhắm mắt, đuôi mắt ướt át.

"Tri Tri, mắt tôi không thoải mái, đưa tôi về căn cứ đi."

Cậu coi như bình tĩnh, nhưng Nhậm Tri Nhiên vừa căng thẳng vừa luống cuống: "Ây, được, được thôi, hay là tôi cõng cậu nhé."

Cậu ngồi xổm xuống trước mặt Kỷ Tư Du, 2 tay duỗi ra sau muốn móc lấy chân Kỷ Tư Du, Omega nhẹ nhàng đẩy ra, lòng bàn tay từ cánh tay cậu từ từ di chuyển đến lòng bàn tay, sau đó nắm thật chặt.

"Nói cái gì vậy." Mí mắt Kỷ Tư Du đỏ đến quá mức, Nhậm Tri Nhiên thậm chí có thể nhìn thấy mạch máu màu xanh nổi lên trên da cậu, lông mi giống như bị nước thấm ướt, mềm oặt rũ xuống mi mắt dưới, sau đó trong nhiệt độ không khí cực thấp rất nhanh sẽ phải đóng băng.

Kỷ Tư Du chậm rãi đứng dậy, thử mở mắt, nhưng mãi vẫn là tàn ảnh mơ hồ.

"Tri Tri."

"Tôi đây!"

Cậu để Nhậm Tri Nhiên ở phía trước dẫn cậu đi, 2 người một trước một sau giẫm lên dấu chân lúc đến để về căn cứ.

"Rốt cuộc bị sao vậy?" Nhậm Tri Nhiên sốt ruột muốn chết, đi rất chậm, cũng không quên lúc nào cũng quay đầu lại nhìn, "Tôi tìm bác sĩ khác khám cho cậu nhé."

Kỷ Tư Du dùng lòng bàn tay trái che kín 2 mắt, tuyết đọng trên găng tay sau khi tiếp xúc với mí mắt ấm áp nhanh chóng tan ra, từng giọt từng giọt thấm vào trong da cậu, cậu dễ chịu hơn một chút.

"Sau khi từ núi tuyết xuống thì bị như vậy." Kỷ Tư Du trầm ổn hơn cậu nhiều, giải thích nói: "Nghỉ ngơi một lát là không sao."

"Cậu lẽ ra nên nghỉ ngơi từ sớm!"

Nhậm Tri Nhiên tức phồng mang, má giống như con cá nóc, dừng lại nói với Kỷ Tư Du: "Ngọn núi tuyết kia độ cao cao hơn so với mặt biển, còn khó leo, khí hậu kém muốn chết, cậu so với đám Alpha kia thế nào được chứ."

"Được rồi, không nói cái này."

Kỷ Tư Du lắc lắc tay cậu, nhẹ giọng nói: "Về thôi, tôi ngủ một lát."

Căn cứ tháp Babel nấp sau núi tuyết, đi bộ từ nhà gỗ nhỏ đại khái phải mất gần nửa giờ, hôm nay bởi vì tình huống ngoài ý muốn của Kỷ Tư Du, bọn họ đi tròn 50 phút.

Khi thị giác bị tước đoạt, thính lực sẽ trở nên rất nhạy cảm, căn cứ đang gõ chuông báo giờ, Kỷ Tư Du nghe thấy một trận tiếng bước chân, quân số hẳn là không nhiều, hoàn toàn khác biệt với binh lính huấn luyện ngày thường, không đủ căng thẳng, cũng không đủ chỉnh tề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!