Nụ hôn trộm được Kỷ Tư Du vẫn luôn cho rằng An Sơn Lam không biết, cậu chưa từng nói với ai.
Chọn một thời điểm đến nhà Sophia làm bánh quy, làm theo các bước Sophia dạy thành quả đạt được cũng không tệ.
Sophia thật lòng khen ngợi cậu, nói cậu rất thông minh, học một lần là biết, Kỷ Tư Du đỏ mặt, thẹn thùng không nói chuyện.
"Honey, Tước sắp đi rồi." Sophia thở dài nói: "Cô cũng rất không nỡ xa thằng bé, không biết lần sau trở về sẽ là lúc nào."
Kỷ Tư Du rũ mắt, hàng mi mềm mại thon dài phủ xuống đáy mắt cậu, gần đây ngủ không ngon lắm, vương chút quầng thâm.
"Hẳn là rất nhanh thôi." Cậu cười cười nói: "Sophia, rõ ràng cô còn bảo cháu kiên nhẫn một chút mà."
"Haizz, nói thì đơn giản, làm được mới khó, đúng rồi honey."
Sophia 2 tay chống lên mặt bàn, nửa thân trên dựa vào vai cậu, nói thì thầm với cậu.
"Cháu cũng phải đi đúng không?"
Kỷ Tư Du sửng sốt, quay mặt qua, Sophia cười hiểu ý, mái tóc xoăn màu vàng lắc lư.
Sophia thở dài nói: "Niên gần đây tâm trạng không tốt, nói chuyện với cô rất lâu, cháu biết đấy, quan hệ các cô tốt, lúc cháu và Tước mới chút xíu thế này, các cô đã là bạn tốt rồi."
Kỷ Tư Du không tỏ rõ ý kiến, 2 mắt thất thần, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ là rất áy náy.
Sophia kéo cậu ngồi trên ghế dài, 2 người sát rạt vào nhau.
"Cô có thể hiểu cháu, cho nên cô nói với Niên, cậu ấy cũng phải hiểu cháu, cháu hiện tại đã là một Omega trưởng thành, có lý tưởng cùng truy cầu của riêng mình, cháu rất ưu tú, không thể mãi mãi ở lại trạm y tế nhỏ bé lạc hậu được."
"Bọn họ đều không cảm thấy tháp Babel là nơi tốt lành gì, nhưng ai biết được chứ?" Sophia nhún nhún vai, "Tất cả con đường đều phải tự mình đi một lần mới tính được."
Kỷ Tư Du cúi đầu trầm mặc, trên đầu ngón tay còn dính bột mì tàn dư, cạy đi từng chút từng chút một, thế nào cũng cạy không sạch được.
Tóc của Sophia dán lên má cậu, cậu mới ý thức được Sophia đã ghé vào bên tai cậu.
"Honey." Cô khẽ hỏi: "Có phải cháu thích Tước không?"
Trong khoảnh khắc đó, Kỷ Tư Du cảm thấy bản thân không còn bí mật nào nữa.
Sophia ôm lấy cậu, giống như ôm đứa nhỏ mà lắc lư.
"Cô thật sự là đoán thôi, không có ai nói cho cô biết, cháu đừng tức giận, cũng đừng cảm thấy xấu hổ."
Kỷ Tư Du mím môi, nắm lấy tay Sophia, bong bóng tích tụ đầy trong lòng càng lúc càng lớn, nhưng khi bị chọc thủng, cậu lại cảm thấy tiếc nuối.
"Mọi người đều biết."
"Cái này có là gì, honey, thích một người quá bình thường mà."
Đứa trẻ từ nhỏ lớn lên trước mắt cô, làm sao có thể nhìn không ra được.
Sophia cùng cậu đầu kề đầu, nói: "Mấy đứa à, từng đứa từng đứa đều phải đi, thật sự biến thành chim trên trời rồi."
Cô nói: "Thật tốt, kỳ thật Niên nên thay mấy đứa cảm thấy vui vẻ."
Sophia bắt đầu kể cho cậu nghe lời thì thầm của An Sơn Lam.
"Cháu biết không? Khoảng thời gian trước thằng bé còn hỏi cô, anh em có thể kiss hay không."
Kỷ Tư Du có hơi tò mò, mở to mắt nhìn cô, Sophia ngẩng đầu nói: "Anh em đương nhiên là không được, nhưng mà vợ chồng có thể nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!