Ngày An Sơn Lam quay về quân đội liên minh đang dần dần đến gần, người không nỡ không chỉ có một mình Kỷ Tư Du, rõ ràng cái năm mới còn chưa đến, lại phải đưa tiễn y rời đi, y sẽ đi theo đội ngũ của đảo thành cùng nhau rời khỏi nơi này, An Niên vào một tuần trước khi y sắp xuất phát đến đảo thành đã làm cho y một đôi găng tay mới, chọn một buổi sáng sớm lại đưa y tới chợ, luôn miệng nói đem những thứ nên mua đều mua cho đủ, những thứ còn lại nếu không mang đi được thì để ở nhà đợi y trở về dùng.
Kỷ Tư Du gần đây thời gian ở lại trạm y tế ngày càng lâu, thường xuyên phải bận rộn đến gần 7 giờ mới có thể về đến nhà, ban đêm mùa đông trời tối rất nhanh, An Niên đã đưa cho cậu một chiếc đèn pin, soi đèn trở về cũng không cần phải sợ, 2 người tuyết ở trước cửa nhà Sophia chẳng tâm trí đâu mà đoái hoài tới, trơ trọi lẻ loi nghiêng ngả xiêu vẹo, cậu từng thử đắp lại cho chúng, nhưng khổ nỗi ánh sáng vào ban đêm thực sự không rõ ràng, tốn rất nhiều sức lức cũng không thể khôi phục thành nguyên trạng, cậu chỉ đành ngồi xổm ở trước mặt những người tuyết tàn tạ giẫm lên cái bóng của chính mình mà thở dài.
Lớp tuyết đọng sâu dày dưới chân vẫn chưa ngập qua bắp chân của cậu, đợi An Sơn Lam rời đi, mùa đông giá rét nhất của đảo thành mới sẽ ập đến.
Như vậy cũng tốt, không cần phải trải qua mùa đông khó khăn giá rét ở nơi này.
Những lúc rảnh rỗi vào ban đêm luôn nghĩ đến việc làm chút đồ gì đó cho An Sơn Lam, học theo An Niên dùng những tấm vải còn thừa trong nhà khâu một chiếc khăn tay, ở tại góc khuất nhất trên tấm vải bông màu trắng thuần dùng sợi tơ màu xanh thẫm móc tên của An Sơn Lam, còn có một con chim, chỉ có điều con chim đã làm tốn của cậu rất nhiều thời gian, luôn là móc không được đẹp, không ngừng tháo ra rồi khâu, khâu rồi lại tháo, may mà kết quả cuối cùng cũng coi như hài lòng, cậu cẩn thận từng li từng tí cất chiếc khăn tay đi, cùng với cuốn sổ tay có viết điều thứ nhất trong quy tắc Alpha đặt ở trong ngăn kéo.
Gần đây đều không ngủ cùng nhau nữa, cho dù trong chăn có chai thủy tinh đã được rót đầy nước nóng vẫn luôn bị lạnh đến tỉnh giấc vào nửa đêm, đột nhiên rất nhớ nhung cái ôm của Tiểu Tước, dựa vào nhiệt độ cơ thể trong hồi ức mới miễn cưỡng tiếp tục đi vào giấc ngủ.
An Niên gần đây dường như luôn có lời muốn nói với cậu, nhưng mỗi lần cậu kiên nhẫn chờ đợi thì An Niên lại cười cười với cậu nói không có việc gì.
Sự chia ly đang ở ngay trước mắt, nỗi không nỡ đong đầy trong lòng của Kỷ Tư Du còn mang theo sự tủi thân vô cớ, khiến cho cậu ôm chặt lấy An Niên, đôi mắt ướt át cọ qua ở trên đầu vai của đối phương, An Niên vào lúc này sẽ vỗ vỗ lưng của cậu hỏi cậu làm sao vậy, cậu chỉ biết nhẹ nhàng lắc đầu gọi mẹ.
Cậu đã gọi An Niên là mẹ rất lâu rất lâu, bắt đầu từ tấm ảnh đen trắng đó, đã vô số lần tưởng tượng qua mẹ sẽ trông như thế nào, là sẽ rất dịu dàng hay là sẽ vào lúc cậu phạm lỗi mà nổi giận, cậu đều chấp nhận, cũng đều thích, đó là người nhà mà cậu đã mong chờ rất lâu, nhưng An Niên chưa bao giờ nổi giận đối với cậu, bởi vì An Niên luôn nói, Tư Du là đứa trẻ ngoan, làm sao có thể tức giận đối với đứa trẻ ngoan chứ?
Giống như lúc nhỏ không ngừng cầu nguyện bản thân nhất định phải lớn lên giống như ba hoặc là mẹ, Kỷ Tư Du không biết bắt đầu từ khi nào bắt đầu cầu nguyện bản thân phải vĩnh viễn ở lại nơi này, cậu muốn cả đời làm đứa trẻ ngoan của An Niên.
Nhưng mà chỉ cần vừa nghĩ đến việc cậu có khả năng không cách nào thực hiện lời hứa, trái tim liền giống như bị người ta khoét một dao, máu tươi chảy qua phổi và cuống họng của cậu, luôn không nhịn được mà muốn khóc.
Văn bản do bệnh viện đảo thành gửi đến đã được ký tên của cậu, có lẽ không lâu sau khi Tiểu Tước rời khỏi đảo thành, cậu cũng sẽ phải rời đi.
Kỷ Tư Du không còn là một đứa trẻ ngoan nữa.
Nhưng cậu vẫn luôn hy vọng, bất luận là Kỷ Ương Nam hay An Niên, đều có thể tha thứ cho cậu.
Lịch trình làm việc đi sớm về muộn khiến cho Kỷ Tư Du rất ít khi có thể có cơ hội ở riêng với An Sơn Lam, cuối tuần cuối cùng trước khi An Sơn Lam rời đi, cậu đã về nhà vào lúc 3 giờ chiều ngày thứ 7, bác sĩ già của trạm y tế nói với cậu, khoảng thời gian này có thể ở nhà nghỉ ngơi, thì không cần phải qua đây nữa, còn có 2 ngày nữa sẽ có một bác sĩ Omega mới đến, cậu không cần phải mệt mỏi như trước nữa, Kỷ Tư Du muốn đem công việc trong tay mình bàn giao cho tốt, đợi bác sĩ mới qua đây cậu sẽ đi.
Trạm y tế nơi đã gắn bó gần 2 năm, là nơi thứ 2 mà cậu không nỡ rời đi.
Trên đường trở về lỗ tai sắp bị đông cứng, cậu dùng đôi tay đang đeo găng tay che lấy mà chạy, đi ngang qua con sông băng mấy ngày trước đã cùng với Tiểu Tước trượt qua, bản thân nghĩ cũng không nghĩ, liền nhảy lên trên đó, không có Tiểu Tước, làm thế nào cũng trượt không được, đế giày ma sát mặt băng chỉ có âm thanh chói tai khó nghe, cậu bèn từ bỏ.
Cửa lớn trong nhà mở toang, Kỷ Tư Du ở cửa ra vào nhìn thấy Kỷ Ương Nam đang dựa vào tường hút thuốc.
Trong ấn tượng của cậu, Kỷ Ương Nam đã khá nhiều năm không hút thuốc, thỉnh thoảng Alpha của Sophia sẽ đưa cho anh mấy điếu thuốc anh cũng đều từ chối hết, trực giác khiến Kỷ Tư Du cảm nhận được Kỷ Ương Nam hôm nay hẳn là tâm trạng không tốt.
Làn khói thuốc lượn lờ chậm chạp chui vào trong khoang mũi của Kỷ Tư Du, cậu không nhịn được muốn ho khan.
"Ba…"
Kỷ Ương Nam ngước mắt nhìn cậu, sắc mặt lạnh nhạt, cậu không khỏi kinh hồn bạt vía, có một loại cảm giác xấu hổ của việc lén lút phạm lỗi bị bắt quả tang, cúi thấp đầu không dám nói chuyện.
Kỷ Ương Nam ném điếu thuốc ở trong tuyết, dùng mũi chân giẫm tắt, nhìn từ biên độ động tác của anh thì tràn ngập sự không vui rất lớn.
"Con vào đây."
Kỷ Tư Du nắm chặt lòng bàn tay, "Vâng ạ."
"Đóng cửa lại."
Nhịp tim của Kỷ Tư Du ngưng trệ, nghe lời mà đóng lại.
"Mẹ với Tiểu Tước đâu rồi ạ? Bọn họ không ở nhà sao?"
Kỷ Ương Nam quay lưng về phía cậu, chưa được mấy giây liền xoay người lại, "Ở chỗ Sophia, nói là muốn nướng bánh ngọt."
"Dạ." Kỷ Tư Du miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, chờ mong mà nói: "Vậy lát nữa con có thể đi xem thử không ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!