Kỷ Tư Du luôn tỉnh giấc vào sáng sớm, ngủ không ngon, còn hay mơ, đứt quãng, nhưng phần lớn đều liên quan đến An Sơn Lam.
Mơ thấy lần đầu tiên gọi An Sơn Lam là em trai, là Sophia nói đùa, Tiểu Tước nhỏ hơn cậu 1 tuổi, nói cậu phải gọi người ta là em trai, bây giờ xem ra, có lẽ cũng không phải là nói đùa, mọi người đều nghĩ như vậy.
Thực ra không nhớ rõ mấy tuổi, chỉ biết là mùa hè, hoa hồng trồng dọc theo bờ sông trước nhà đã nở rộ khắp nơi, thỉnh thoảng chạy qua cánh hoa rơi rụng, cậu thấy rất tiếc nên sẽ nhặt từng cánh một, còn dùng để làm gì thì không biết, liền dùng một cái hộp sắt đựng, nhưng để lâu đều héo cả, cậu sẽ buồn rất lâu.
Lúc đó tuổi còn chưa lớn, dưới sự xúi giục của Sophia, đã gọi Tiểu Tước một tiếng em trai, lúc đó Sophia cười rất lớn, đến nỗi Tiểu Tước đỏ cả mặt, đuổi theo Sophia chạy, y nói y ghét Sophia, cũng ghét Kỷ Tư Du.
"Cậu không được nghe lời Sophia!"
Tiểu Tước nói với cậu như vậy.
Đêm đó rất nóng, Tiểu Tước nằm chung giường với cậu, Alpha nhỏ bé thân hình đã cao hơn cậu không ít, sau khi tắm xong tóc ướt sũng nằm trên đùi cậu, những giọt nước làm ướt ống quần, thấm vào da thịt cậu, cậu liền cầm sách quạt cho người ta.
Cậu biết Tiểu Tước đang giận vì cậu gọi y là em trai, muốn xin lỗi, cũng muốn y đừng ghét Kỷ Tư Du, nhưng Tiểu Tước nói với cậu, ở ngoài không được gọi như vậy, lén lút ghé sát vào tai cậu như đang nói bí mật gì đó, nếu Kỷ Tư Du gọi y là em trai, thì y cũng phải gọi là anh trai, nhưng y ngại.
Cậu liền hứa với Tiểu Tước, sau này sẽ không gọi trước mặt người khác.
Nhưng trên thực tế, giữa họ dù là trước mặt hay sau lưng, chưa bao giờ xưng hô với nhau như vậy, đến nỗi lớn lên, Tiểu Tước cũng không muốn người khác gọi tên ở nhà của y.
Nhưng trong lòng cậu rõ hơn bất cứ ai, Kỷ Tư Du là anh trai, phải chăm sóc tốt cho em trai.
Ký ức về Tiểu Tước rất sống động, nhưng lúc tỉnh dậy gối lại ướt đẫm.
Cậu không hề muốn cãi nhau với em trai, đau đến mức tim cũng không thoải mái.
Vết đánh dấu trên tuyến thể sắp biến mất, cậu dùng khăn quàng quấn mình lại, lúc xuống lầu bên ngoài trời tờ mờ sáng, An Niên đã làm bữa sáng cho cậu.
"Hai hôm nay lạnh quá, Tư Du, con mặc thêm vào đi."
"Vâng ạ."
Sữa là lấy từ nhà Sophia, An Niên hâm nóng cho cậu uống, cậu ôm cốc, hơi nóng bốc lên làm mờ cả mắt và lông mi, cậu hỏi An Niên Tiểu Tước có phải vẫn đang ngủ không, An Niên nói đúng vậy.
"Vậy con đi trước đây mẹ."
An Niên mở cửa cho cậu, gió lạnh đột ngột lùa vào cổ, An Niên quàng lại khăn quàng cho cậu từ phía sau cho chặt hơn, tiện thể xoa xoa mặt cậu.
"Về sớm nhé."
Gò má trắng nõn của Kỷ Tư Du ửng hồng, hơi ngại ngùng trả lời: "Vâng ạ."
Cậu vẫn ngoan ngoãn như hồi nhỏ, khăn quàng che nửa khuôn mặt, lưu luyến tạm biệt An Niên, sau đó quay người dần dần hòa vào làn sương sớm lượn lờ.
Kỷ Ương Nam chưa đến 7 giờ sáng đã gọi An Sơn Lam dậy, bảo y ăn sáng xong ra ngoài cùng mình một chuyến, dưới mắt An Sơn Lam có quầng thâm, vừa nhìn đã biết không ngủ ngon, An Niên cũng rót cho y một cốc sữa đã hâm nóng.
"Con làm gì vậy, tối không ngủ sao?"
An Sơn Lam mặt mày cau có nói giọng lí nhí: "Ngủ không ngon mà."
Thỉnh thoảng y vẫn làm nũng với An Niên, lần này tự tìm cho mình một cái cớ, "Lạnh quá, Kỷ Tư Du đâu? Cậu ấy vẫn chưa dậy à?"
Kỷ Ương Nam liếc y một cái, không nói gì, An Niên nói với y: "Tư Du đi trạm y tế từ sớm rồi, vất vả lắm."
"À." Biểu cảm rất thất vọng, mí mắt rũ xuống cũng trở nên im lặng.
Hai đứa trẻ đều có tâm sự nặng trĩu, người lo lắng nhất là An Niên, mấy lần đã mở miệng định hỏi thẳng, bị Kỷ Ương Nam ngăn cản, Alpha dùng tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay y, y cũng chỉ có thể thở dài ngậm miệng.
"Ăn no chưa?" Kỷ Ương Nam mở lời, nói với An Sơn Lam: "Đi thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!