Chương 13: Bánh Quy Sữa

Đánh dấu tạm thời trên tuyến thể của Kỷ Tư Du ngày một nhạt đi, đôi khi vào ban đêm An Sơn Lam sẽ cố ý kiểm tra, Kỷ Tư Du xấu hổ, muốn trốn, liền bị bắt về.

"Không được chạy."

Họ dùng đánh dấu làm cái cớ để che giấu tình cảm đang lặng lẽ nảy mầm.

Kỷ Tư Du nằm sấp trên giường, để lộ phần gáy không chút che đậy cho An Sơn Lam xem, vết răng dần dần phai đi, làn da trắng nõn mềm mại vô cùng mịn màng, cậu kìm nén sự run rẩy của cơ thể, vẫn không quên nói với An Sơn Lam: "Đánh dấu tạm thời nhiều nhất cũng không tồn tại quá một tuần."

Không còn mấy ngày nữa, rất nhanh, đánh dấu mà An Sơn Lam để lại trên người cậu sẽ biến mất, cậu sẽ không nỡ, nhưng biết rằng kết quả này không thể thay đổi.

Mỗi đêm ôm nhau ngủ, hương lá cam đắng đưa cậu vào giấc ngủ, cậu nghĩ mình sẽ mãi mãi nhớ mùi hương này, đợi đến khi đánh dấu biến mất, Tiểu Tước sẽ trở lại làm em trai.

Để công bằng, sau khi An Sơn Lam quan sát xong tuyến thể của cậu, cậu cũng sẽ xem những chỗ bị thương do đánh nhau của Alpha, chỗ đóng vảy đã bong ra, để lộ lớp da thịt đỏ tươi mới, đầu ngón tay rất nhẹ nhàng lướt qua trên đó, sau đó liền thu về, cậu ngẩng mắt nhìn sống mũi cao thẳng của An Sơn Lam, ánh sáng từ đèn đầu giường chiếu đến mờ ảo, An Sơn Lam đè vai cậu bắt cậu ngủ.

Hai người hẹn nhau ra ngoài vào ngày hôm sau, Kỷ Tư Du sớm đã mở mắt trên giường, ngoài cửa sổ tiếng gió gào thét, ngày đầu tiên của tháng 12, cậu vẫn tỉnh dậy trong lòng An Sơn Lam.

Cậu tìm ra chiếc áo khoác dày nhất trong nhà, đội chiếc mũ len thường ngày, nhưng không tìm thấy khăn quàng cổ, An Sơn Lam lấy khăn quàng cổ của mình quàng cho cậu, "Cái của cậu tôi lấy ra lúc đắp người tuyết rồi."

Kỷ Tư Du đứng đối diện với y, mặc cho y cầm khăn quàng cổ quấn quanh cổ mình, trên đó còn vương pheromone của Alpha, Kỷ Tư Du lén lút cúi đầu, chóp mũi c*m v** lớp len mềm mại ngửi ngửi, vành tai nóng đến đỏ bừng.

"Được thôi, người tuyết cũng sợ lạnh." Cậu cười nói.

An Sơn Lam kiểm tra lại từ đầu đến cuối một lượt, cuối cùng hai tay đút vào túi quần: "Như vậy chắc là được."

Chắc chắn là được, Kỷ Tư Du nghĩ, quấn kín mít như vậy, không ai sẽ phát hiện ra cậu bị đánh dấu, bên ngoài lạnh như vậy, cũng sẽ không ai ngửi thấy mùi trên người cậu.

Ở nhà quá nhàm chán, bây giờ cậu rất hiểu Tiểu Tước vì bị bệnh mà phải ở nhà nghỉ ngơi, cậu cảm thấy nếu mình không ra ngoài nữa chắc chắn cũng sẽ buồn bực đến phát điên.

Trước khi xuống lầu, An Sơn Lam đeo găng tay cho Kỷ Tư Du, hai người nắm tay nhau từ nhà đi qua con sông đóng băng, chạy thẳng đến cửa nhà Sophia.

Sophia trông như vừa mới ngủ dậy, trên người quấn một chiếc chăn lông vừa dài vừa dày, mái tóc vàng rối bù, vừa ngáp vừa mở cửa, bất mãn nói: "Tước! Chỉ có cháu mới to mồm thôi."

An Sơn Lam cười lớn: "Ây dô, không phải cô bảo cháu đến lấy bánh quy sao?"

Sophia lườm y một cái, "Chỉ có phần của honey thôi, không có phần của cháu!"

"Xì." An Sơn Lam hất cằm, tóc bay trong gió lạnh, "Cô đưa cho Kỷ Tư Du, cũng là cháu ăn."

Sophia mắng y là đồ vô lại, sau đó nói với Kỷ Tư Du bên cạnh: "Cháu không được cho nó ăn."

Kỷ Tư Du đồng ý cũng không được, không đồng ý cũng không xong, đứng đó vô cùng bối rối, Sophia quay người về nhà, không lâu sau lại ra, phát hiện hai người này đã bước qua bậc thềm đi đến cửa nhà cô.

Kỷ Tư Du bẽn lẽn cười với cô: "Sophia, lát nữa chúng cháu đi chợ, cô có muốn mua gì không?"

Sophia suy nghĩ: "Không có, cháu khỏi bệnh cũng không được ở ngoài quá lâu."

Kỷ Tư Du mặt đỏ bừng có hơi chột dạ, gật đầu nói: "Vâng ạ."

Cậu nhận lấy bánh quy trong tay Sophia, "Cảm ơn."

"Không được cho cái thằng nhóc xấu xa này ăn." Miệng thì nói vậy, nhưng trước giờ cũng chưa bao giờ thiếu phần của An Sơn Lam.

Thằng nhóc xấu xa bên cạnh kéo Kỷ Tư Du đi.

"Sophia, cô ngủ tiếp đi."

Sophia không khỏi lo lắng, "Hai đứa bây bây giờ đi chợ, có phải sớm quá không?"

"Không sớm, Kỷ Tư Du ở nhà buồn bực đến phát điên, dẫn cậu ấy ra ngoài chơi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!