Chương 12: Khăn Quàng Cổ Người Tuyết

An Sơn Lam lại đắp một người tuyết ở phía đối diện con sông nhỏ, vẫn là một mình y đắp, cắm 2 cành cây nhặt được ở 2 bên, sau đó quàng chiếc khăn mang từ nhà đến dưới đầu người tuyết.

Là khăn quàng của Kỷ Tư Du.

Kỳ mẫn cảm của y kéo dài 4 ngày, Kỷ Tư Du đã ở bên y 4 ngày.

Cơn sốt cao của kỳ mẫn cảm khác với sốt thường, y không thể giữ được sự tỉnh táo và lý trí, nhưng y biết y đã đánh dấu Kỷ Tư Du.

Omega trong ý thức còn sót lại vừa ngoan ngoãn vừa chu đáo, mùi hoa cam đắng đã xoa dịu cơn nóng rực không ngừng tăng lên trong cơ thể y.

Y và Kỷ Tư Du đã hôn nhau rất lâu.

Lúc bị d*c v*ng nuốt chửng cũng không biết mình muốn gì, toàn thân như bị đốt khô, Kỷ Tư Du đút nước cho y, có lúc là cốc, có lúc là miệng.

Nhiệt độ trong miệng còn nóng hơn cả những cái ôm, y lại nhớ tới Sophia nói với y kiss là gì.

Trong khái niệm của kỳ mẫn cảm dường như không có ngày và đêm, y chỉ là không muốn để Kỷ Tư Du rời đi.

Nhưng Kỷ Tư Du đang khóc.

Nước mắt biến thành những bông tuyết nhẹ nhàng rơi ngoài cửa sổ, tan chảy trong lòng y, y không phân biệt được Kỷ Tư Du là khó chịu nhiều hơn hay là đau lòng nhiều hơn.

"Kỷ Tư Du." Y muốn lau nước mắt cho Omega, pheromone vẫn đang cuộn trào trong căn phòng đã lâu không bật đèn, y đưa tay về phía Kỷ Tư Du, hỏi cậu có đau lắm không.

Tuyến thể bị y cắn rách của Omega lộ ra màu sắc bị hoại tử, máu vỡ tung bên môi y, chắc chắn rất đau.

"Tôi làm cậu đau rồi." Y rất tự trách, giống như hồi nhỏ vì đánh nhau mà liên lụy đến Kỷ Tư Du, y không muốn Omega phải chịu đựng những điều này.

Nhưng Kỷ Tư Du lại nâng tay y đặt lên bên má, nhẹ nhàng cọ xát vào vết chai ở hổ khẩu của y.

"Không đau, Tiểu Tước, sẽ nhanh khỏi thôi."

Y nói với Kỷ Tư Du, hoa cam đắng rất thơm, Omega quấn lấy mùi hương của y mà run rẩy trong lòng y.

Thực ra không chỉ là thích pheromone của Kỷ Tư Du, mà còn thích những nụ hôn và cái ôm của Kỷ Tư Du.

Chỉ cần Kỷ Tư Du rơi một giọt nước mắt, y sẽ hôn sâu hơn một chút.

Những việc quá đáng nhất cũng chỉ có thế này.

Trong ngày tuyết rơi yên tĩnh không chút phiền nhiễu, sự đồng hành của Kỷ Tư Du đã giúp y an toàn vượt qua kỳ mẫn cảm đầu tiên.

"Đây không phải khăn quàng của honey à?"

Sophia hôm nay rảnh rỗi buồn chán, sau khi tuyết tạnh nhiệt độ lại giảm thêm mấy độ, cô quấn mình kín mít, trên cổ quàng một vòng cổ áo lông dày cộm, lúc nói chuyện miệng không ngừng phả ra hơi trắng.

"Ừm." An Sơn Lam đeo một đôi găng tay, sợ quàng khăn quá lỏng sẽ bị gió thổi bay, cũng sợ quàng quá chặt sẽ làm sọ dừa người tuyết.

"Cậu bé đâu?" Sophia nhìn người tuyết cũng có vẻ rất hài lòng, trắng trẻo mũm mĩm tròn vo, cô hỏi An Sơn Lam: "Mấy hôm nay không thấy honey đâu, cậu bé đi đâu rồi?"

An Sơn Lam ngẩn người nhìn chiếc khăn quàng bay trong gió, một lúc lâu sau mới nói: "Bị bệnh, không khỏe."

Sophia không khỏi lo lắng, hỏi: "Có phải bị cháu lây không?" Cô còn nhớ Kỷ Tư Du vì An Sơn Lam sốt cao không dứt mà ngay cả trạm y tế cũng không đi, chuyên tâm ở nhà chăm sóc người bệnh.

An Sơn Lam im lặng không nói, không biết là do bị gió thổi hay sao mà ho hai tiếng, Sophia sợ y lại bị bệnh, vội vàng bảo y về nhà.

"Dạ."

Sophia không chịu được lạnh, cô luôn nói cô bây giờ không còn trẻ nữa, phải chăm sóc sức khỏe cho tốt mới được, giậm chân co vai sau đó quay người định đi, thấy An Sơn Lam vẫn không có động tĩnh gì, bèn nói: "Tước, ngày mai cháu đến nhà cô lấy bánh quy nhé, chú Giản mua sữa mới về, cô sẽ cho vào, chắc chắn rấtngon."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!