Kỳ mẫn cảm của An Sơn Lam đến rất muộn, đây là lần đầu tiên.
Y không có khái niệm cụ thể về chuyện này, nên từ mấy hôm trước, y vẫn luôn cho rằng mình bị di chứng của việc sốt cao, y đổ lỗi cho Kỷ Tư Du, cho rằng nếu không phải Omega cứ đòi ngủ riêng với y, y sẽ không bị bệnh, thực ra từ nhỏ, thỉnh thoảng y cũng như vậy, dùng một vài lý do vớ vẩn và gượng ép để Kỷ Tư Du thỏa hiệp, nhưng Kỷ Tư Du chưa bao giờ nói y gây sự vô lý.
Cánh cửa lặng lẽ đóng lại, căn phòng lại chìm vào bóng tối, mặt trăng cũng không ló dạng, y ôm Kỷ Tư Du vào lòng, nhiệt độ cơ thể ấm áp của Omega trở thành liều thuốc tốt để xoa dịu cơn nóng rực trong người y vào đêm đông.
Nước mắt của Kỷ Tư Du dường như lúc nào cũng không thể cạn, y ngửi thấy sự áy náy từ pheromone lan tỏa của Omega, Kỷ Tư Du dùng gò má ướt đẫm cọ vào hõm cổ y, nước mắt từ chiếc cổ trần của y nhỏ giọt vào da thịt.
Kỷ Tư Du lại nói với y: "Xin lỗi."
Đầu óc y rất căng, ý thức cũng không đủ tỉnh táo, mùi hoa cam đắng bao bọc lấy cơ thể y, y không hiểu tại sao Kỷ Tư Du phải xin lỗi y, y không trách Kỷ Tư Du, và cũng sẽ không bao giờ thực sự trách móc Kỷ Tư Du.
Mùa đông năm y 7, 8 tuổi, y luôn thích dỏng tai đứng giữa trời tuyết để nghe tiếng tuyết rơi, y đánh cược với Kỷ Tư Du, nhưng lúc tuyết rơi ngoài tiếng gió ra chẳng có gì cả, y cứng miệng nói đó chính là tiếng tuyết rơi, nhưng thực tế y hoàn toàn không phân biệt được rốt cuộc có phải hay không, giống như bây giờ y cũng không thể hiểu được mối quan hệ thực sự giữa hoa cam đắng và lá cam đắng.
Kỷ Tư Du học được từ sách vở, Alpha bước vào kỳ mẫn cảm sẽ không có lý trí, không có suy nghĩ, nhưng An Sơn Lam dường như ngoài việc ngủ mê man và sốt ra thì không có triệu chứng nào khác, cậu làm sao có thể không hối hận được, từ khi cậu từ chối ngủ chung với An Sơn Lam, Alpha đã liên tục chịu khổ, cậu cho rằng là do mình suy nghĩ không đủ chu đáo, An Sơn Lam mới bị bệnh, cậu đã tiêm thuốc ức chế, tránh được việc bản thân ph*t t*nh, nhưng có lẽ là do không kiểm soát tốt pheromone, mới dẫn đến kỳ mẫn cảm đột ngột của Alpha, sốt nhẹ liên tục mấy ngày trời, cậu không hề phát hiện ra một lần nào.
Thuốc ức chế của Alpha và Omega có sự khác biệt, loại Kỷ Ương Nam dùng sẽ được để riêng trong phòng chứa đồ, cậu phải đi tìm, nhưng An Sơn Lam không có ý định để cậu rời đi, trên thực tế, cậu cũng đã sớm bị pheromone giữ lại trong căn phòng này.
An Sơn Lam thở rất nặng nề, y nói vào tai cậu, bảo cậu đừng đi.
"Kỷ Tư Du."
Mỗi một nỗi đau của An Sơn Lam đều sẽ xé nát trái tim Kỷ Tư Du một chút.
"Tại sao tôi lại khó chịu như vậy?"
Y nói giọng lí nhí với Kỷ Tư Du: "Pheromone của cậu thơm lắm, tôi muốn ngửi thêm một chút."
Kỷ Tư Du vỗ về lưng y như dỗ dành một đứa trẻ, nhịp tim đập nhanh đến mức cậu không thể thở bình thường, cậu cởi mũ, cởi áo khoác, kéo chiếc áo len dày xuống, cố ý để lộ tuyến thể nhạy cảm của mình.
Mùi hoa cam đắng vừa ngọt ngào vừa thanh khiết, lúc bị An Sơn Lam ôm mặt đối mặt lên giường, cậu không dám nghĩ mình đang có thái độ gì.
Từ nhỏ cậu đã tự nhủ, Tiểu Tước là em trai, là con ruột của Kỷ Ương Nam, y muốn gì cũng được, đồ chơi, đồ ăn vặt, chỉ cần cậu có, đều sẵn lòng chia sẻ không chút do dự, nên bây giờ cũng bao gồm cả pheromone của cậu.
Từ cửa đến giường, khoảng cách ngắn ngủi 1, 2 mét, An Sơn Lam cảm thấy mệt, liền ôm cậu làm nũng, tứ chi quấn lấy cậu, càng không cho cậu chạy lung tung.
"Kỷ Tư Du, kỳ mẫn cảm đều khó chịu như vậy sao?"
Kỷ Tư Du muốn sờ mặt y, nhưng môi trường quá tối, đầu ngón tay vừa hay chạm vào yết hầu đang chuyển động vì nói chuyện của Alpha, bị nhiệt độ nóng rực làm cho không dám động đậy, sau đó từ từ di chuyển lên trên, sờ thấy cằm của người ta.
"Ừm, sẽ nhanh khỏi thôi." Cậu dịu dàng an ủi, nhắm mắt áp trán vào cổ An Sơn Lam, "Đừng sợ."
"Cậu ở trạm y tế cũng an ủi bệnh nhân như vậy ư?" An Sơn Lam đột nhiên hỏi cậu, hình như còn đang cười.
Kỷ Tư Du gật đầu rồi lại lắc đầu, "Thỉnh thoảng có trẻ con đến khám bệnh, đối với chúng sẽ kiên nhẫn hơn, người lớn thì không cần."
An Sơn Lam trầm giọng đáp một tiếng, nói: "Vậy tôi đâu phải trẻ con."
"Tôi biết." Kỷ Tư Du thuận theo lời y nói: "Cậu bây giờ là người lớn, là một Alpha trưởng thành, dũng cảm và thông minh."
Dù không nhìn thấy biểu cảm của An Sơn Lam, Kỷ Tư Du cũng biết, cái đuôi của y bây giờ chắc sắp vểnh lên tận trời.
"Kỷ Tư Du." Giọng An Sơn Lam đầy mệt mỏi, y nói: "Tôi mệt quá."
Kỷ Tư Du ôm y vào lòng, pheromone hòa quyện vào nhau như hình thành một rào cản xung quanh, cậu cố gắng hết sức để áp sát vào Alpha, đôi môi mềm mại suýt chút nữa đã chạm vào yết hầu nhô cao của đối phương.
"Ngủ đi, tôi ở bên cậu."
Trong đêm không có tuyết rơi này, họ đã có một giấc ngủ không hề yên ổn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!