An Sơn Lam bắt đầu sốt nhẹ không dứt, không nghiêm trọng, chỉ là hành hạ người khác, Kỷ Tư Du không tìm ra được nguyên nhân y bị bệnh, vừa lo lắng vừa sốt ruột, đã mấy ngày liền không đến trạm y tế.
"Không cần lo cho tôi, tôi có sao đâu."
Kỷ Tư Du không cho y ra ngoài, nói bên ngoài quá lạnh, hôm kia lại có một trận tuyết, tuy không lớn nhưng nhiệt độ rất thấp, hôm đó vốn dĩ nhiệt độ cơ thể An Sơn Lam đã bình thường, Kỷ Tư Du định buổi chiều sẽ đến trạm y tế, kết quả sau một giấc ngủ trưa, An Sơn Lam lại sốt, cậu có lúc còn nghi ngờ nhiệt kế trong nhà bị hỏng, y nằm trên giường ôm Kỷ Tư Du, ra vẻ trút giận nói: "Đều tại cậu, cứ bắt tôi phải ngủ một mình, bây giờ thì hay rồi, bệnh này cứ mãi không khỏi."
Y không nói thì thôi, vừa nói Kỷ Tư Du liền đau lòng, Omega còn khó chịu hơn bất cứ ai, hốc mắt đỏ hoe, áy náy cọ mũi vào cổ y, "Xin lỗi…"
An Sơn Lam không cần lời xin lỗi của cậu, đó cũng không phải mục đích của y, chỉ là y không hiểu, tại sao tự dưng cơn sốt này cứ tái đi tái lại, ở trong quân đội lâu như vậy y chỉ bị bệnh một lần, lúc đó còn chạy hai vòng quanh sân huấn luyện, ngủ một đêm là khỏi, sao lần này càng kéo dài càng phiền phức, hơn nữa sau khi bị bệnh khứu giác của y trở nên đặc biệt nhạy bén, pheromone của Kỷ Tư Du luôn làm y ngủ không ngon.
Ngoài cửa sổ một màu trắng xóa, sau khi tuyết tạnh, người tuyết y đắp đã hoàn toàn đổ sập.
"Kỷ Tư Du, đợi cậu về chúng ta đắp lại một người tuyết khác."
Trạm y tế không thể cứ xin nghỉ mãi được, hôm nay Kỷ Tư Du phải đến đó một chuyến, cậu đội mũ và quàng khăn xong, đáp lại: "Được thì được, nhưng phải đợi cậu khỏi hẳn đã."
An Sơn Lam không chịu, cãi lại cậu, "Chính vì cứ không ra ngoài nên mới bị bệnh."
Kỷ Tư Du biết y buồn chán, muốn y dưỡng bệnh cho tốt đồng thời cũng mong y khỏe mạnh về mặt tâm lý, nên sau một hồi do dự vẫn đồng ý, "Được, vậy cậu đợi tôi về."
An Sơn Lam nằm sấp trên bàn học trước cửa sổ, uể oải chớp mắt, "Ừ biết rồi."
Trong phòng yên tĩnh một lúc, An Sơn Lam tưởng Kỷ Tư Du đã đi, kết quả mấy giây sau liền thấy Omega đi tới ngồi xổm trước mặt y, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, mũ và khăn quàng che gần hết phần da thịt lộ ra, chỉ có mắt và mũi ở bên ngoài, lúc nói chuyện cậu kéo khăn quàng xuống một chút, đôi môi đỏ mọng hé mở, dường như có thể nhìn thấy lưỡi bên trong.
"Vậy thì ngày mai nhé, được không?" Kỷ Tư Du nâng tay y lên xoa xoa, sau đó đứng dậy, "Tôi sẽ về nhanh thôi."
"Ừ."
Vẫn là vẻ mặt không vui, y càng như vậy, Kỷ Tư Du càng không yên tâm.
"Đừng như vậy mà…" Mùi lá cam đắng thoang thoảng trong phòng khiến cậu có cảm giác lưu luyến.
Cuối cùng vẫn là Kỷ Tư Du thỏa hiệp.
"Vậy cậu có thể ra ngoài hít thở không khí một chút, nhưng phải về rất nhanh, được không?"
An Sơn Lam ngước mắt nhìn cậu rất lâu, khuôn mặt trắng hồng của Omega vừa trong sáng vừa nghiêm túc, còn mang theo chút lấy lòng quan tâm, y nhếch môi cười, "Được."
Găng tay trên bàn được An Sơn Lam cầm lấy, y kéo tay Kỷ Tư Du đeo vào cho cậu, đeo xong liền nắm lấy đôi tay của Omega vỗ vỗ trong lòng bàn tay mình.
"Đi đi, không sợ muộn à?"
Kỷ Tư Du lắc đầu, nói không sao, dặn dò y thêm mấy câu mới rời đi.
Sau khi cửa sổ kính ở tầng hai được mở ra, tuyết rơi thẳng xuống, đập mạnh xuống đất thành một hố tuyết, An Sơn Lam nhìn Kỷ Tư Du từ trong nhà đi ra, một bước hai nhảy không ngừng đi về phía trước, khăn quàng hơi lỏng lẻo, đuôi khăn bị gió thổi bay lên.
Y quyết định ngày mai sẽ quàng cho người tuyết một chiếc khăn.
Cứ dùng chiếc này của Kỷ Tư Du là được.
Nằm trên giường chợp mắt một lúc, tưởng đã ngủ rất lâu, kết quả mở mắt ra mới được nửa tiếng, toàn thân khó chịu, mặc quần áo vào quấn mình kín mít chuẩn bị ra ngoài.
Y đến nhà Sophia trước, Sophia lại đang nướng bánh quy mới, còn mặc một chiếc váy mới, màu xanh rêu, viền váy có ren đẹp, trước ngực là chiếc tạp dề màu trắng dính chút vết bẩn.
"Này, không được ăn!"
Y chẳng thèm quan tâm, trực tiếp nhét hai cái vào miệng, mềm nhũn, ăn không ngon.
"Chưa nướng xong à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!