Mùa đông năm nay đặc biệt lạnh, từ lúc vào đông tuyết đã rơi không ngớt, khi Kỷ Tư Du từ trạm y tế đi ra, sắc trời xám xịt, trong lòng cậu ôm một chiếc túi giấy da bò màu vàng cam, bên trong đựng đầy ắp đồ đạc.
Cành cây trơ trụi hai bên đường trông như sắp bị đè cong, cậu giẫm lên lớp tuyết dày, hắt xì liền hai cái, tuyết vụn trong gió thổi vào khuôn mặt trắng nõn của cậu, rất nhanh đã đỏ ửng một mảng, cậu dụi dụi mũi, rụt nửa dưới khuôn mặt vào trong khăn choàng.
Cứ đến mùa đông là bệnh nhân ở trạm y tế lại giảm đi, mấy ngày nay cậu rất rảnh rỗi, luôn nghĩ phải tìm việc gì đó để giết thời gian, dưới chân giẫm phải một cành cây bị gãy một đoạn, cậu cúi đầu nhấc chân lên, phía sau toàn là dấu chân cậu để lại, cậu lùi về sau hai bước, mím môi chớp chớp hai mắt không biết đang có ý đồ gì, cuối cùng nhảy thẳng qua cành cây đó.
Hôm nay cậu quên đội mũ, đến nỗi hai tai sắp đông cứng cả ra, trời một khi đã tối, nhiệt độ sẽ càng lúc càng thấp, nửa đoạn đường về nhà sau đó cậu phải chạy bộ.
Hoa hồng bên bờ sông dài đã khô héo, rũ rượi, bị tuyết dày bao phủ, nối liền thành một dải, nhìn từ xa như những người tuyết đã đắp xong, trên mặt sông đóng băng rải rác vô số viên sỏi, Kỷ Tư Du thầm nghĩ, lần sau cậu sẽ về nhà sớm hơn để đắp một người tuyết cho ra trò.
Cửa nhà Sophia vẫn mở toang, ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong chiếu ra, cậu quen đường chạy tới, trước khi vào cửa còn cố ý giậm sạch tuyết dưới đế giày, Sophia nghe tiếng đã bước ra, thấy là cậu thì lộ vẻ mặt vui mừng bất ngờ nói: "Honey, cháu đến rồi?"
Kỷ Tư Du cười gật đầu, sau đó đưa túi giấy da bò trong lòng qua, "Sophia, cái này cho cô."
Theo yêu cầu của Sophia, cậu đã rất lâu không gọi là dì, Sophia nói gọi dì sẽ bị già đi, cô không muốn già đi chút nào.
Sophia tò mò ngó qua, thấy trái cây trong túi giấy da bò, cô "wow" một tiếng, hỏi Kỷ Tư Du: "Cháu mua à?"
Chiếc váy dài trên người cô cùng màu với ánh đèn trong nhà, viền váy thêu hoa văn, nửa thân trên khoác một chiếc áo khoác dày, cô kéo Kỷ Tư Du từ ngoài vào, sau đó đóng cửa lại, cái lạnh bị ngăn cách, Kỷ Tư Du lập tức cảm nhận được hơi ấm trong nhà.
"Không phải, một bệnh nhân tặng."
Sophia cười có chút ý xấu, vai kề vào cậu: "Là ai thế? Sao cứ có người tặng đồ cho cháu hoài vậy."
Kỷ Tư Du vừa định giải thích với cô, Sophia đã trêu chọc nói: "Honey của chúng ta lớn rồi, có người theo đuổi cũng rất bình thường."
Kỷ Tư Du 19 tuổi là một Omega vô cùng xinh đẹp, Sophia luôn thích trêu cậu như hồi còn bé.
"Sophia." Má Kỷ Tư Du khẽ ửng đỏ, vụn tuyết trên lông mi lúc này hơi tan ra, làm lông mi ươn ướt, cậu nói: "Đừng đùa nữa, là một ông cụ tặng, ông ấy lớn tuổi lắm, là một người lính già, một mình đến trạm y tế khám bệnh, cháu chăm sóc ông ấy hai ngày, nên ông ấy mới mua trái cây cho cháu."
"Oh." Sophia tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối: "Vậy được thôi, đúng rồi, bọn họ vẫn chưa về à?"
"Vâng ạ, phải tuần sau."
Sophia nói: "Biết thế cô cũng đến dảo thành."
Kỷ Tư Du cười đáp lại cô: "Được ạ, lần sau nhất định."
Trái cây trong túi giấy da bò, Sophia không lấy hết, để lại một nửa cho Kỷ Tư Du mang về, cô quen lệ ôm người tạm biệt, áp má lên mặt Kỷ Tư Du, "Ngủ ngon nhé, honey."
"Ngủ ngon, Sophia."
Trời bên ngoài sắp tối hẳn, Kỷ Tư Du băng qua con sông nhỏ dài đóng băng sau nhà Sophia, chạy lon ton về nhà.
Đó là một căn nhà hai tầng, sau khi trời tối thì không có gì nổi bật, nguồn sáng ở tầng một lan lên tầng hai mới hiện ra dáng vẻ của ngôi nhà, Kỷ Tư Du về phòng thay đồ trước, sau đó mới chạy vào bếp, cậu đếm số trái cây trong túi giấy da bò, tổng cộng là 4 quả táo, 2 quả quýt, cậu đặt những quả trái cây này ngay ngắn sang một bên, sau đó lấy một lọ mứt, dùng muỗng phết lên lát bánh mì, bữa tối cứ thế được giải quyết, nhưng cuối cùng vẫn tự gọt cho mình một quả táo.
Sau khi tắm rửa xong vẫn cảm thấy rất lạnh, mấy ngày nay đã quen với việc trong nhà chỉ có một mình, cậu bèn chui vào chăn đọc sách, đầu giường có một chiếc đèn bàn mới mua, cậu đọc chưa được bao lâu đã thấy buồn ngủ, mùa đông năm nay cũng không biết Tiểu Tước có về không, mấy lá thư viết trước đó không đề cập cụ thể ngày về nhà, cậu không dám hỏi dồn dập mãi, ở trong quân đội rất bận, phải huấn luyện, phải làm nhiệm vụ, tóm lại chắc chắn không giống cậu, ở trạm y tế cũng thấy nhàm chán.
Hay là viết một lá thư hỏi lại thử xem?
Kỷ Tư Du đỏ mặt chui ra khỏi chăn, vươn một đoạn cánh tay định lấy bút, nhưng lại nhớ ra, giấy và bút đều ở trên bàn học cạnh cửa sổ, bèn từ bỏ.
Đêm hôm khuya khoắt, viết cái này làm gì? Cần về thì sẽ về thôi, có thúc giục cũng chẳng được gì.
Cậu ép mình đi ngủ, có lẽ là do hoài niệm về đêm trước khi Tiểu Tước rời đi, nên bắt đầu mất ngủ.
Theo thông lệ của liên minh, Alpha sau khi trưởng thành phải nhập ngũ, Tiểu Tước cũng không ngoại lệ, y đi vào cuối mùa xuân, Kỷ Ương Nam đã sớm sắp xếp xe để tiễn y, đêm đó, Kỷ Tư Du có hơi không nỡ, còn Tiểu Tước thì chẳng khác gì ngày thường, sau khi tắm xong liền nằm ườn ra phòng cậu, trên người còn vương hơi nước, làm ga giường của cậu cũng ẩm ướt.
"Kỷ Tư Du, cậu còn chưa ngủ à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!