Chương 162: Nếu như 4

Để lại Giang Ly và Cửu Anh đi giúp ông lão nhặt đậu, Ninh Phất Y thì dẫn theo Tô Mạch, đi trước một bước quay về Tĩnh Sơn Cung. Nàng cẩn thận đặt Tô Mạch người vì cưỡi kiếm mà bị dọa đến hoa dung thất sắc xuống đất, rồi đưa tay lau mồ hôi trên trán nàng.

"Nàng ở đây chờ ta. Ta nhìn thấy được nàng thì mới yên tâm, đừng đi đâu cả." Ninh Phất Y khẽ ra hiệu, sau đó kéo qua một chiếc ghế mây, để nàng trú dưới bóng cây phù dung đang nở rộ.

"Ta đi rồi sẽ quay lại ngay." Nàng nói.

Tô Mạch liền buông tay áo nàng ra, đôi mắt cong như trăng lưỡi liềm, chỉ về phía Ninh Phất Y và Chử Thanh Thu, đưa mu bàn tay đặt dưới cằm: "Ta đợi nàng."

Ninh Phất Y đau lòng nhìn nàng, rồi xoay người nhanh bước đi về phía hành lang gỗ trên mặt nước.

Bóng dáng tuyết trắng kia đang đứng trong đình giữa hồ, gió lay vạt váy và mái tóc nàng, giống như một con tiên hạc thanh thoát. Còn Ninh Phất Y thì lủng lẳng đầy những chuông nhỏ lấp lánh, bước đến sau lưng nàng, chọc một cái vào gáy bạch hạc.

Hai người đứng cạnh nhau, rất xứng, như nhật nguyệt đồng huy. (Mặt trăng mặt trời cùng sáng)

Tô Mạch ngẩn ra nhìn, đến hoa rơi vào cổ áo mà cũng không phát hiện.

"Nàng giận rồi." Ninh Phất Y mở to đôi mắt phượng vô tội, lấy vai hích vai Chử Thanh Thu, nhưng bị nàng nghiêng người tránh đi.

"Ta không giận." Chử Thanh Thu nói, cúi đầu nhìn bóng mình dưới hồ.

Quả thực nàng không giận, chỉ là khi nhìn thấy hai người kia ôm nhau, trong lòng nhất thời nghẹn khó chịu, sợ mình mất mặt trước đám đông nên mới hốt hoảng bỏ chạy.

Nhưng vào khoảnh khắc chạy đi ấy, nàng đã biết, mình đúng là đã thất thố rồi.

"Ta thích Chử Thanh Thu, Tô Mạch, Chử Lăng Thần Tôn, và tất cả những gì thuộc về nàng trên đời này." Ninh Phất Y kéo tay áo nàng, kéo nàng về phía mình đồng thời nhét vào tay nàng thứ gì đó.

Chử Thanh Thu cầm lên xem, hóa ra là một con bọ bện bằng cỏ.

"Nó còn biết kêu nữa nè." Ninh Phất Y kéo cái đuôi con bọ, lập tức phát ra tiếng "chích chích".

Lông mi Chử Thanh Thu khẽ run, khóe môi hơi giãn ra: "Trẻ con."

"Ta biết rồi." Chử Thanh Thu học Cửu Anh nhún vai. "Ta chưa từng nghi ngờ điều đó. Nàng đi múc cho ta ít nước nóng đi, phải là sương hoa tối qua, đun nóng lên."

"Được." Ninh Phất Y ngoan ngoãn gật đầu, sau đó còn làm con bọ kêu thêm mấy tiếng nữa, khiến Chử Thanh Thu đẩy nàng một cái thì nàng mới cười cười rồi bỏ đi.

Nàng quay lại bên Tô Mạch. Tô Mạch vẫn ngồi yên chỗ cũ, như thể chỉ cần nàng không nói rời đi thì nàng có thể ngồi đó vĩnh viễn cả đời.

Ninh Phất Y ngồi xổm trước mặt nàng, đưa tay vén những lọn tóc ướt mồ hôi, giúp nàng tháo tấm khăn che mặt xuống: "Tô Mạch, tấm khăn này nóng lắm, với lại ở đây không có người lạ nào cả."

"Muốn ta ở cùng nàng không, hay nàng tự đi dạo một chút?" Ninh Phất Y dịu dàng hỏi.

Tô Mạch đương nhiên muốn nàng ở lại, nhưng rất nhanh nàng lại nhìn bóng lưng Chử Thanh Thu, sau đó mỉm cười giơ tay: "Ta tự đi dạo."

Đợi bóng Ninh Phất Y khuất hẳn, nàng mới thu hồi ánh mắt lưu luyến, áp tay lên vết bớt đỏ rực trên mặt, chậm rãi đứng dậy, bước về phía đình giữa hồ.

Chử Thanh Thu đương nhiên nghe thấy động tĩnh, nhưng nàng không quay đầu, thậm chí còn hơi căng thẳng.

Trong giây phút mơ hồ ấy, bỗng vang lên tiếng gạch đá trượt và một tiếng kêu khẽ phía sau. Từ trong tay áo Chử Thanh Thu lập tức phóng ra một dải lụa trắng, kéo người suýt rơi xuống nước kia về khỏi mép hồ.

Vận số nàng ở cõi phàm thật đúng là lắm tai ương, Chử Thanh Thu lạnh mặt nghĩ, rồi chậm rãi thu lại dải lụa, đợi Tô Mạch đứng vững.

"Cảm, cảm ơn." Giọng nói đứt quãng vang lên, Chử Thanh Thu giữ vẻ mặt lạnh gật gật đầu, tỏ ý không sao.

Tô Mạch đi đến bên cạnh nàng, ánh mắt lúc thì rơi xuống mặt nước, lúc lại len lén liếc Chử Thanh Thu một cái, cứ như vậy qua lại mấy lần.

Cuối cùng Chử Thanh Thu hết cách, đành giơ tay, những động tác quen thuộc linh hoạt như mây bay nước chảy: "Có chuyện gì không?"

Tô Mạch vội vàng lắc đầu, đợi một lúc, lại cắn môi ra hiệu, bật ra từng tiếng rõ ràng: "Ngươi chính là... Chử Thanh Thu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!