Rekdimon dặn dò Turklo xong, khóe mắt theo bản năng liếc về phía Luvita vẫn luôn im lặng bên người, âm thầm lo lắng, liệu mặt trời gắt như vậy có làm cho Tinh Linh trước nay đều sống trong Rừng Tinh Linh bốn mùa như xuân khó chịu hay không.
Sau đó hắn chú ý tới thần sắc cổ quái phức tạp đến khó diễn tả trên mặt Tinh Linh.
Ấn tượng về Rekdimon ở trước mặt các ma quỷ khác đều là trầm mặc ít nói, nhưng đến lúc cần nói hắn cũng sẽ không ngại nói ra, nhưng mà mỗi khi đối mặt với Luvita thì Rekdimon luôn nói không ra lời, nếu không cũng sẽ không bắt cóc Tinh Linh nhiều lần như vậy lại không có một câu thổ lộ nào.
Nhưng hiện giờ khi nhìn đến Tinh Linh ngày thường luôn vân đạm phong khinh (*) lại đột nhiên lộ ra biểu hiện khác thường làm Rekdimon kỳ thật có chút lo lắng.
Chỉ là hắn không có thể hiện lo lắng ra ngoài, biểu tình lạnh nhạt đều không có thay đổi, giọng điệu cũng nhàn nhạt: "Làm sao vậy?"
Luvita có thể làm sao đâu, cuối cùng cậu cũng nhận ra là hình như mình đã không còn ở trong 《DW》nữa.
Thậm chí có thể còn không phải ở thế giới ban đầu.
Luvita vì ngắm phong cảnh nên mới vào 《DW》, bởi vì chưa từng thấy qua nên chỉ cần có phong cảnh nào đặc sắc thì cậu nhất định sẽ đi xem, trong《DW》 có thể nói ngoại trừ Ma giới ra thì khắp mọi nơi trên bản đồ cậu đều đã tới.
Cho nên Luvita biết rằng ở trong《DW》 chỉ có duy nhất một sa mạc nằm bên rìa Rofut Gobi, diện tích tuy rằng không nhỏ nhưng tuyệt đối không phải là vùng cồn cát trước mắt này.
Để làm cho vùng sa mạt kia trong《DW》 trở nên thú vị hơn, nhóm kế hoạch trò chơi đã lấy sa mạc trắng trong hiện thực làm nguyên mẫu để sáng tạo ra " Đồi Tuyết Gác Xếp" trong 《DW》nơi có nhiều tảng đá kỳ lạ.
Lần đầu nghe thấy địa danh này mọi người đều sẽ cho rằng đây là một vùng băng tuyết lạnh giá, hoàn toàn đâu biết được đó là vùng sa mạc rộng lớn có thể nướng chết người chứ, khi lần đầu mở ra bản đồ không biết đã có bao nhiêu người chơi bị lừa gạt mà chuẩn bị vật tư phù hợp với vùng lạnh giá để đến khai hoang, sau khi nhìn thấy hình d*ng ch*n thực của bản đồ thì gọi đó là lừa đảo.
-- Cậu sẽ không nói là mình cũng là một trong những người chơi từng bị tên của sa mạc lừa gạt đâu!
Bởi vì lí do như vậy mà Luvita có thể nói Đồi Tuyết Gác Xếp là nơi cậu có ấn tượng sâu sắc nhất, và sa mạc vàng trước mắt này không phải là cái nơi mà cậu biết.
Vào lúc nhìn thấy vùng sa mạc này Luvita đã từng hoài nghi, có phải trong lúc chờ đăng xuất cậu đã đưa Ma Vương và Ma Đài của hắn cùng nhau đến thế giới hiện thực rồi hay không.
Nhưng rất nhanh cậu đã xua tan sự hoài nghi này.
Bên ngoài cánh cổng rộng mở của Ma Đài, một cơn gió nóng thổi qua, cuộn trong gió còn kèm theo cát vàng khiến người ta không thể mở mắt.
Tại trong trận gió này Luvita nghe thấy được một âm thanh kỳ dị.
Tinh Linh là một chủng tộc thông minh, xinh đẹp và sống lâu, là con cưng của thiên nhiên, có khả năng giao tiếp với ý thức tự nhiên, đẳng cấp của Tinh Linh càng cao thì càng được thiên nhiên ưu ái.
Đây là phía chính phủ giới thiệu về Tinh Linh trong《DW》, cũng là nhận thức của mọi người về sinh vật huyền thoại Tinh Linh này.
Xinh đẹp và sống lâu, con cưng của thiên nhiên, Luvita đồng ý với điều này, nhưng giao tiếp cùng với ý thức tự nhiên này, cậu lại hoàn toàn không cho là đúng.
Nói cho cùng《DW》 cũng chỉ là một trò chơi vì thu hút người chơi mà gần như mỗi một chủng tộc đều có nguồn gốc vĩ đại, nhưng phải chọn tộc mới có thể phát hiện được, mà thật ra đó cũng chỉ để nói mà thôi.
Luvita là NPC cấp cao nhất, còn là Tinh Linh có địa vị cao nhất trừ nữ hoàng Tinh Linh, nhưng cậu cũng chưa từng giao tiếp cùng với ý thức tự nhiên chứ đừng nói đến người chơi Tinh Linh bình thường khác.
Nhưng hiện giờ, cậu lại thật sự nghe thấy được tiếng nói của ý thức tự nhiên.
Nhưng không phải sự ôn hòa và bao dung như cậu nghĩ mà là sự bất lực, bi thương, cố gắng hết sức để giãy giụa và cầu xin.
Không cần diễn tả bằng tời Luvita liền biết rằng đây là giọng nói của đại lục này.
Nó yếu ớt, yếu ớt đến nỗi không thể biểu đạt ý tứ của mình với Luvita, nhưng đồng thời sự chờ đợi mãnh liệt đó dường như đã nói cho cậu biết tất cả.
Luvita nghĩ việc mình đột nhiên xuất hiện ở đây sợ là có liên quan đến ý thức tự nhiên đang gần chết mòn này.
"Ngươi cần ta làm gì?" Luvita nói ra những lời này không chút miễn cưỡng, lo lắng duy nhất của cậu là đối phương có thể nghe được lời cậu nói hay không.
Phải, làm sao có thể không tình nguyện được, rời khỏi thế giới mà cậu sắp chết kia và có được một thân thể khỏe mạnh, trẻ trung và còn có thể sống rất dài lâu này, với Luvita mà nói thì không còn điều gì làm cậu hạnh phúc hơn.
Cậu muốn sống, muốn sống thật lâu, thật lâu đến khi cậu biết chán ngấy với mọi thứ trên thế gian, rồi mới bước vào cái ôm ấp của Tử Thần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!