Tinh Linh trừng to đôi mắt tan rã, hơi thở dồn dập, khó khăn lắm mới lấy lại được tinh thần.
Luvita từ trước đến nay cơ thể yếu ớt chỉ cần gió thổi qua cũng có thể ngã, thậm chí vẫn chưa ph*t d*c hoàn toàn, cậu chưa từng trải qua k*ch th*ch như vậy, để tránh trái tim vốn dĩ yếu ớt có thể ngừng đập bất cứ lúc nào vì tinh thần chấn động, cậu từ lâu đã loại bỏ tất cả những gì có thể khiến tim cậu đập nhanh trong cuộc sống, ngay cả quyền truy cập Internet của cậu cũng bị giới hạn trong nội dung dành cho trẻ dưới 10 tuổi, đừng nói đến những kiến thức sinh lý, ngay cả những bộ phim kinh dị cậu cũng chưa từng được xem qua.
Nếu không phải vì các chương trình thế giới động vật đôi khi sẽ nhắc đến chuyện sinh sản của động vật, hay phim thần tượng ngẫu nhiên sẽ có cảnh hôn thì có lẽ Tinh Linh thậm chí còn không có chút khái niệm nào về những thứ như vậy.
Nhưng hiểu biết và trải nghiệm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Cậu hoàn toàn không ngờ chuyện lại tiến triển đột ngột như vậy, quá trình đó lại còn k*ch th*ch đến như thế.
Cảm giác này thật sự quá tệ! Cậu suýt chút nữa đã nghĩ bản thân sẽ lại biến thành một người cận kề cái chết lần nữa, trái tim đang đập loạn nhịp có thể ngừng bất cứ lúc nào.
Tệ nhất chính là, cái kẻ luôn giữ vẻ mặt bình tĩnh như thể không có chuyện gì
- Ma Vương đã ngang nhiên cho cậu trải nghiệm thực tế qua màn sử dụng "ngũ chỉ cô nương", cuối cùng hắn thậm chí còn ép cậu tự mình luyện tập một lần nữa.
Sắc lệnh chí hôn (*), đây tuyệt đối là sắc lệnh chí hôn! Nếu không phải do tên khốn kiếp này cố ý dụ dỗ, thì cậu tuyệt đối sẽ không bao giờ làm ra loại chuyện như vậy.
[(*): Bị nhan sắc làm cho mê muội or bị h*m m**n t. ình d. ục làm cho mất trí.]
Giờ thì tốt rồi, chiếc quần mới mặc lại bị làm bẩn, may mà quần áo chuẩn bị sẵn không chỉ có một bộ.
Còn việc mới tắm xong coi như uổng công. Giờ cậu lại phải tắm lần nữa.
Tinh Linh như con cá chết nằm bẹp trên giường giận dỗi, đồng thời âm thầm trách mắng bản thân sao lại không sớm nhận ra tình huống bất thường, nếu nhận ra được thì cậu chắc chắn sẽ không thay quần áo trước mặt Rekdimon, càng miễn bàn đến việc để hắn giúp mặc quần áo.
Hối hận không thôi Tinh Linh cuốn chăn kín người như một con nhộng cuộn mình trong kén quyết không muốn gặp ai, trong khi đó tên khốn Ma Vương nằm bên cạnh lại có tâm trạng cực kỳ tốt, nụ cười trên mặt mãi vẫn không tàn.
Mặc dù lần này hoàn toàn là do Ma Vương cố ý, nhưng việc Tinh Linh không sử dụng ma pháp để chạy trốn chẳng phải đã chứng minh rằng cậu không thật sự phản kháng sự thân mật này hay sao?
(Tinh Linh: Không phải! Tôi chỉ là quên mất rằng mình có thể dùng ma pháp thôi! Nếu nhớ ra thì tôi đã sớm đánh bay tên khốn kiếp này rồi!)
So với bộ dạng co đầu rút cổ không chịu gặp người của Tinh Linh, Ma Vương lại thoải mái ung dung hơn rất nhiều, hắn nằm cạnh Tinh Linh với quần áo xộc xệch, một tay ôm lấy con "Nhộng", cả người đều tỏa ra sự nhàn nhã mãn nguyện.
Dù cho Tinh Linh trong lòng đang cố trốn tránh, nhưng điều đó cũng không thể làm giảm đi tâm trạng vui vẻ của Ma Vương.
"Trên bàn có bánh su kem mới làm, em có muốn ăn không?"
Ma Vương đã rất hiểu cách để dụ dỗ Tinh Linh, quả nhiên hắn vừa nói xong là đã cảm nhận được động tĩnh rõ ràng từ dưới chăn.
"Hôm nay bánh su kem đều được làm theo khẩu vị mà em thích nhưng giờ có lẽ chúng đã chảy mất rồi, không bằng để ta bảo Karin đem đi nhé."
Nói xong, Ma Vương làm bộ như muốn rời giường.
Tinh Linh lập tức bật dậy.
"Không được!"
Ai cũng không được động vào bánh kem của cậu, cũng không được ai có thể tiến vào ngay lúc này!
Tinh Linh vẫn còn chút sĩ diện, nếu để Karin thấy được bộ dạng hiện tại của mình thì cậu thà tìm một chỗ mà đâm đầu chết còn hơn.
Tinh Linh thò đầu ra khỏi chăn rồi trực tiếp quấn cả chiếc chăn quanh người mà nhảy khỏi giường, chẳng còn dáng vẻ cao quý, thanh nhã như ngày thường mà hệt như bị lửa đốt mông, cậu chộp lấy một chiếc q**n l*t mới từ đống quần áo rồi hối hả chạy vào phòng tắm.
Cậu đúng là ngu si mà! Quần áo mới không dễ mặc thì có thể mặc đồ cũ mà, cậu chỉ cần một chiếc q**n l*t mới thôi.
Trước khi bước vào phòng tắm, Tinh Linh không quên cảnh cáo Ma Vương: "Không được đụng đến điểm tâm, không có điểm tâm thì ngài cũng có thể cút đi!"
Bỗng nhiên phát hiện mình có lẽ còn thua kém một đĩa bánh su kem, mặt Ma Vương lập tức tối sầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!