Chương 47: RỪNG

Tin tức từ Ivesta dĩ nhiên sẽ không đơn giản chỉ gói gọn trong vài dòng như thế nhưng Ma Vương đúng thật đã tổng kết lại toàn bộ.

Những vật tư được gửi về đều là những động vật sống mà Ma Đài đang thiếu thốn và các món đồ không dễ mang theo.

Hơn một ngàn gia súc gia cầm do người Toph chăn nuôi được giao cho tư tế người sói, người đã vội chạy đến khi nghe tin Ma Vương bệ hạ đến, việc sắp xếp cho đám động vật này cũng đủ làm hắn ta bận rộn một thời gian nên Tinh Linh tạm thời từ bỏ kế hoạch ban đầu, cũng không hỏi thăm tình hình ở đây mà trực tiếp về nghiên cứu tin tức Ivesta mang về cùng với Ma Vương.

Khoang bụng của con rối quạ đen đương nhiên không chỉ có chừng này động vật, số vật tư còn lại sẽ được giao cho Huyết tộc kiểm kê lại rồi trình báo cáo lên sau.

Lá thư kia lập tức vào tay Tinh Linh khi bước vào thư phòng của Ma Vương.

Lúc thư được gửi thì Ivesta đã tiến vào lãnh thổ Proda cùng đoàn thương nhân, vì thế mà trong thư anh ta cũng đề cập đến những trải nghiệm ở Proda.

Tuy là gương mặt xa lạ, nhưng nhờ có Sam dẫn vào cùng các loại hàng hóa của anh ta, nên Ivesta rất dễ dàng gặp được vua của đất nước này và được đãi ngộ như một vị khách quý.

Chẳng qua Ivesta đã che giấu sự tồn tại của Ma Đài, còn nhóm người Sam cũng vì lợi ích riêng của mình nên cũng không để lộ vị trí của Ma Đài, vì thế mà mọi người đều cho rằng anh ta cũng là một quý tộc đến từ Adadara.

Bởi vì lớp thân phận này mà Ivesta có thể cùng công chúa đến tham quan khu rừng mà Proda lấy làm tự hào nhất, nhân tiện còn quay chụp hết mọi thứ vào tinh thể ký ức.

Nhưng anh ta cũng tỏ vẻ trong thư rằng, cảnh tượng của khu rừng kia có lẽ sẽ khiến Tinh Linh thất vọng.

Trọng tâm của Tinh Linh lại không phải chuyện này.

"Đi cùng công chúa?" Trong mắt cậu có vẻ hóng hớt: "Công chúa của quốc gia đó vừa ý anh ta à?"

Chưa đợi Ma Vương phụ họa, Tinh Linh đã càng nghĩ càng thấy có khả năng, dù sao hình dạng con người của Ivesta rất đẹp, khí chất lại tốt, người có ngoại hình và lan da thuần Châu Âu ở trong sa mạc lại cực kỳ hiếm thấy.

Nhất là khi anh ta là một mị ma, có mị ma nào mà không mê hoặc người ta sao? Không có đâu hehe.

Vì vậy việc được công chúa vừa ý gì đó thật sự không phải chuyện hiếm lạ gì.

Tinh Linh tự thích thú một hồi rồi tiếp tục đọc thư.

Nội dung thư còn lại là một số phân tích của Ivesta về đất nước Proda, trọng điểm là đánh giá sức chiến đấu của bọn họ.

[Tuy cao hơn các bộ tộc khác mà chúng thần gặp trên đường, nhưng vẫn không thể so được với ma vật chúng ta. ]

Anh ta thậm chí còn gặp được ma pháp sư hoàng gia của vua Proda

-- khi đối phương được gọi tới để giám định đạo cụ ma pháp mà anh ta mang đến.

Đối phương là một pháp sư già với mái tóc hoa râm trông như thể sẽ chết bất cứ lúc nào, trong mắt người khác ông là một vị ma pháp sư cường đại, cũng chính nhờ sự bảo vệ của ông mà đất nước Proda luôn có thể yên bình như vậy.

Nhưng từ đòn tấn công bên sườn của mình mà Ivesta biết vị ma pháp sư già này chỉ là một ma pháp sư hệ hỏa cấp cao, với lại ông ta không nắm giữ nhiều ma pháp, uy lực nhiều nhất cũng chỉ tới cấp bảy, ngay cả ma pháp sư cấp cao mà cũng không nắm giữ được một ma pháp cấp tám nào thì khỏi nói tới việc tiến thêm bước nữa tiến vào cảnh giới cao hơn để trở thành một ma đạo sĩ có thể sử dụng cấm chú.

[Nếu đây là ma pháp sư mạnh nhất mà bọn họ lấy làm tự hào, vậy thì chúng ta chính là vô địch trên mảnh đại lục này]

Ma pháp sư ma vật trong Ma Đài đều là cấp cao, theo tiêu chuẩn của 《DW》 một ma pháp sư phải học được ma pháp chuyên hệ đạt cấp tám mới được coi là ma pháp sư cấp cao thật sự, còn đối phương thì đúng thật là chưa đủ tiêu chuẩn.

Tinh Linh thuận miệng nói: "Hiện tại em rất vui mừng khi ký khế ước ma pháp cùng ngài, bằng không thì nếu ngài muốn làm gì thì em cũng không cản được."

"Cho dù không có khế ước, chỉ cần đó là mong muốn của em thì ta đều có thể thực hiện được."

Ma Vương trầm giọng nói, Tinh Linh nghe mà đỏ cả tai.

"Dạo này ngài nói nhiều thật đấy."

Lần này Ma Vương không nói chuyện, hắn chỉ đưa tay chạm vào đôi tai nhọn của Tinh Linh.

Đôi tai nhọn khác với con người có thể nói là đặc điểm duy nhất có thể phân biệt Tinh Linh với con người qua ngoại hình, trong những truyền thuyết về Tinh Linh thì nơi này là phần mẫn cảm nhất của bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!