Rekdimon cũng không trách tội Turklo, bởi dù sao thú ác mộng cũng là ma thú cấp cao, chỉ số thông minh của nó không thấp lại còn biết bay, một khi chúng muốn làm điều gì thì quả thật không dễ dàng ngăn cản.
Hơn nữa, Ma Vương cũng biết hôm nay là ngày nghỉ của Turklo, vị Kỵ Sĩ Trưởng kh*ng b* tận tụy này gần như chỉ chịu sắp xếp cho mình một ngày nghỉ mỗi tháng, nếu chỉ vì một đàn thú ác mộng không gây ra tổn thất đáng kể mà trách cứ y, thì quả thật quá thiếu tình người.
Ánh mắt của Rekdimon quá lạnh thực ra chỉ vì bị quấy rầy bất ngờ trong lúc đang ở cùng Tinh Linh, khiến tâm trạng hắn có chút không vui mà thôi.
Vì vậy, hắn chỉ bảo Kỵ Sĩ Trưởng kh*ng b* đang quỳ đứng lên và mang đàn thú ác mộng có vẻ định ngồi chờ đến đói bụng rồi tiếp tục ăn nữa đi.
Nhưng thực ra Tinh Linh lại nói một cách nhẹ nhàng: "Nếu chúng còn muốn ăn thì cứ để chúng đến, chỉ là lần sau đừng chỉ nhắm vào một mảng hoa mà ăn hết sạch. Nếu có ma thú khác muốn ăn, cũng đừng ngăn cản. Dù sao, cánh đồng hoa này chẳng mấy chốc cũng sẽ khô héo, cho chúng ăn cũng không tiếc."
Tử vân anh là loại thực vật thân cỏ có chu kỳ sống hai năm, có thể nói ma pháp của Tinh Linh đã đẩy nhanh vòng đời của chúng nhưng cũng không thể thay đổi bản chất này. Vì vậy, sau khi những cây tử vân anh này nở hoa kết trái thì chết đi là điều tất nhiên.
Nếu Tinh Linh sử dụng thêm một lần "Mưa Xuân Rả Rích" thì quá trình này sẽ không kéo dài quá năm ngày, ngược lại, nếu không sử dụng ma pháp thì chu kỳ sống của chúng cũng đã đi đến nửa chặng đường rồi.
Vì vậy, trước khi vòng đời của tử vân anh kết thúc thì chúng sẽ được thu hoạch để chế thành cỏ khô, còn hạt giống của chúng cũng sẽ được thu thập lại để gieo trồng một lần nữa.
Turklo lúc này mới dẫn đàn thú ác mộng gây chuyện rời đi.
Lúc này, Tinh Linh lấy ra chiếc xẻng nhỏ từ trong túi của mình và bắt đầu đào những cây tử vân anh bị tàn phá chỉ còn lại rễ cây. Sau khi bới lớp đất bên trên thì cậu phát hiện trên hệ rễ mọc đầy những nốt nhỏ li ti và vẫn còn kéo dài sâu xuống dưới.
Cảnh này khiến Tinh Linh hơi nhíu mày, cảm thấy không hài lòng. Nhưng ngay sau đó, cậu thở phào nhẹ nhõm bởi điều này chứng minh rằng lọ thuốc ma pháp mà pháp sư tử linh đưa cho quả thực rất hữu dụng.
Nhờ sự điều chỉnh của cậu mà hệ rễ của tử vân anh đã phát triển vô cùng mạnh mẽ. Cậu thử dùng sức nhổ lên một cây nhưng chỉ kéo được đoạn thân phía trên, còn phần rễ sâu bên dưới vẫn bám chặt vào đất, có thể thấy được khả năng bám đất của chúng mạnh mẽ đến mức nào.
Ma Vương thấy vậy cũng ngồi xổm xuống, nắm lấy một cây và dùng sức nhổ lên.
Sức mạnh của Ma Vương tất nhiên vượt xa Tinh Linh, nhưng ngay cả như vậy thì cây tử vân anh trong tay hắn vẫn bị đứt rất nhiều rễ chùm sau khi bị kéo lên. Phần rễ chính bị nhổ ra dài hơn 1 mét rõ ràng đã bị bứt đứt ra, cũng không biết đoạn rễ còn nằm sâu dưới lòng đất có thể kéo dài đến đâu.
Cây tử vân anh được nhổ lên mang theo một lượng lớn bùn đất, bùn đất bị hệ rễ chặt chẽ quấn lấy, hoàn toàn không còn vẻ rời rạc ban đầu.
Tinh Linh rất hài lòng với điều này, với hệ rễ phát triển mạnh mẽ như vậy thì có vẻ không cần lo lắng việc những cây tử vân anh này sẽ bị gió thổi bay.
Hiện tại, chỉ còn lại khả năng chịu lạnh về đêm của cây tử anh, nhưng Tinh Linh cảm thấy vấn đề này không quá nghiêm trọng.
Ban đêm ở Biển Cát Hoàng Kim tuy chỉ có vài độ, lạnh đến đáng sợ nhưng vẫn chưa đến mức đóng băng âm độ, mà tử vân anh cũng có một mức độ chịu lạnh nhất định, Nếu khi ở Trái Đất chúng có thể sống sót qua mùa đông thì không lý nào lại bị đông chết ở nơi này.
Chờ đến ngày hôm sau, khi Tinh Linh quay lại kiểm tra thì quả nhiên những cây tử vân anh không bị đông chết. Mặc dù sau một đêm lạnh giá chúng có chút héo úa nhưng chỉ cần có ánh nắng mặt trời chiếu vào thì chúng đã nhanh chóng phục hồi.
Nhờ ma pháp của Tinh Linh mà chỉ sau một đêm những đóa hoa tử vân anh đã tàn lụi. Ở vị trí những cánh hoa rơi xuống, các quả bầu dục bắt đầu mọc lên.
Bên trong những quả này chứa các hạt giống nhỏ màu vàng lục. Khi quả chuyển sang màu đen thì hạt giống bên trong cũng đã chín và có thể thu hoạch.
Đồng thời trong lúc các quả phát triển thì những đóa hoa mới lại nở ra, khiến khu vực xanh hóa này vẫn luôn rực rỡ sắc tím của tử vân anh.
Tinh Linh cũng nhận được tổ ong mà đàn ong mật mang đến như một món quà, cùng với lời khẩn cầu từ chúng.
Đàn ong báo rằng ong hậu đã quyết định đào tạo một ong hậu mới, nhưng không phải để thay thế nó
- bởi ong hậu hiện tại mới chỉ kế vị chưa đầy một năm, nó còn có thể sống thêm 4-5 năm nữa
- mà là để ong hậu mới rời khỏi tổ của nó và thành lập một vương quốc riêng.
Tin tức mà đàn ong mật mang đến là lời thỉnh cầu Tinh Linh đồng ý cho ong hậu mới này xây tổ ở đây.
Để cảm tạ sự hào phóng của cậu thì đàn ong hứa sau khi giữ lại phần mật cần thiết cho mình, chúng sẽ để lại những phần mật tốt nhất cho cậu.
Tinh Linh đương nhiên vui vẻ đồng ý, thậm chí cậu còn háo hức chờ mong ong hậu mới ra đời, bởi vì mật ong thực sự quá ngon.
Mỗi ngày đều có mật ong, không chỉ dùng để pha nước uống mà còn làm ra các loại điểm tâm thơm ngọt. Ở nơi không có đường như Biển Cát Hoàng Kim nơi thì mật ong chính là thứ đồ ăn mà Tinh Linh yêu thích nhất
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!