Khu đạo cụ ma pháp hệ thủy nghênh đón một đợt càn quét.
Mặc kệ là thuật cầu nước cấp một hay là Thuật Thủy Liệu cấp bốn, chỉ cần là đạo cụ ma pháp hệ thủy thì đều bị các thương nhân này càn quét không còn thứ gì.
Tư thế kia làm ngay cả Ivesta đang xem náo nhiệt đằng sau cũng giật nảy mình.
Nhưng sau đó anh ta liền cười, điều này đại biểu đồng vàng đang chảy vào tay nha.
Đáng tiếc, người của thương đoàn có hạn, các đại thương nhân có tài lực mạnh mẽ trong đó cũng không nhiều, dù cho bọn họ có tâm mua toàn bộ đạo cụ ma pháp thì cuối cùng lúc trả tiền mới phát hiện mình không mang theo đủ tiền.
"Ở đây chúng tôi cũng thu đá quý hoặc lạc đà." Nhân viên cửa hàng đúng lúc nhắc nhở nói.
Nhưng lấy vật đổi vật như vậy thì tự nhiên giá cả của đá quý hay là lạc đà cũng không quá cao.
Cũng may các ma vật cũng không định khiến các thương nhân thiệt thòi ở mặt này
-- bọn chúng đã kiếm đủ nhiều
-- cho nên báo giá cũng nằm trong phạm vi mọi người có thể tiếp thu.
Vì thế đến cuối cùng, dù là hộ vệ trong thương đoàn hay là người hầu đều dùng tiền tiết kiệm của mình cùng người quen góp lại mà mua một hai cái đạo cụ ma pháp
-- tuy rằng đạo cụ ma pháp hệ thủy đều bị các thương nhân cướp sạch nhưng đạo cụ ma pháp hệ khác ở ngoài kia cũng vô cùng đáng giá.
Mà các thương nhân, nếu không phải trước đó đã đổi rượu nho cần phải có lạc đà vận chuyển thì bọn họ rất muốn đổi lạc đà thành đạo cụ ma pháp hết luôn rồi.
"Cũng không phải là không thể đổi, vừa lúc chúng ta cũng dự định lập ra một thương đoàn để ra ngoài nhìn xem, nếu các anh đồng ý sau khi tới đích đến sẽ đưa lạc đà cho chúng tôi thì tôi cũng không ngại chờ một đoạn thời gian."
Ivesta cười nói ra mục đích cuối cùng của mình.
Các thương nhân hơi căng thẳng.
Nếu đối phương mang theo đạo cụ ma pháp ở đây bán ra bên ngoài, thì đạo cụ ma pháp bọn họ mua này còn có thể bán được giá cao sao?
Nhìn ra lo lắng của bọn họ, Ivesta tiếp tục nói: "Nhưng các anh cứ yên tâm, chúng tôi cũng không tính buôn bán các đạo cụ ma pháp này ra quy mô lớn đâu."
Đạo cụ ma pháp cấp thấp như vậy cũng không dễ tìm đâu, ma vật biết thuật luyện kim gần như đều ở chổ của Lão vu yêu, cái đám đó đều là cuồng nghiên cứu sao có thể chịu làm mấy loại đồ vật cho học trò luyện tập này, còn đạo cụ ma pháp loại tốt bọn chúng cũng sẽ không làm nhiều.
Có lẽ nên suy xét đến việc bồi dưỡng ra một ít học đồ luyện kim?
"Thậm chí nếu muốn bán thì chúng tôi cũng bán ra cái giá không thấp hơn các anh đâu, chuyện này có thể thương lượng được đúng không?" Có tiền thì mọi người phải cùng nhau kiếm chứ.
Đám người Sam thả lỏng lại, đối phương không cần phải lừa bọn họ.
"Đúng vậy, đương nhiên có thể thương lượng."
"Không biết thương đoàn mà Coanda đại nhân ngài chuẩn bị phái ra có bao nhiêu người? Vị đại nhân nào sẽ dẫn đội vậy?"
"Dẫn đội đương nhiên nhiên là tôi, thương đoàn đại khái có khoảng ba trăm người, dù sao cũng là lần đầu tiên ra ngoài, không mang theo nhiều hộ vệ thì trong lòng cũng có hơi bất an."
"Đúng vậy đúng vậy, mang theo nhiều hộ vệ tuyệt đối không sai, cướp sa mạt bên ngoài thật sự rất hung tàn ngang ngược, ngài mà không mang theo nhiều một chút nếu gặp phải bọn chúng trên đường thì quả thật rất đáng sợ."
Nghe ý Ivesta thì rõ ràng là muốn cùng đi với bọn họ nên các thương nhân đương nhiên sẽ hy vọng anh ta mang theo hộ vệ càng nhiều càng tốt.
Dù sao hiện tại bọn họ cũng mua nhiều bảo bối như vậy, lại đều muốn bán đi nên nếu tin tức mà truyền ra ngoài thì hành trình của bọn họ sẽ có thể càng nguy hiểm hơn.
Có một vị đại quý tộc cùng hộ vệ của ngài cùng nhau đồng hành thì độ an toàn chắc chắn sẽ tăng thêm vài lần, có thể an toàn hơn hộ vệ mà họ lâm thời mời về nhiều.
Có Ivesta bảo đảm, các thương nhân liền tính toán lại tài sản của mình một chút, sau đó Sam và vài đại thương nhân cùng thương lượng với Ivesta một chút, nhìn xem có thể đổi lạc đà được bao nhiêu tiền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!